Reply
 
Thread Tools
  #171  
Old 11-04-2016, 21:58
normalgamervn's Avatar
normalgamervn normalgamervn is offline
Member
Join Date: 09-2014
Posts: 51
Re: Niềm hạnh phúc của một thằng nghèo

Quote:
Originally Posted by tuqnag01 View Post
Vì sao 91 đến 93 vậy thím
Sơ xuất nha thím. E đã edit lại r. Chap 92 vs chap 93 chung 1 post đấy. Xl vì sơ xuất này
__________________
Đắng lòng thanh niên chủ nick này bị Gay :))
Reply With Quote
  #172  
Old 11-04-2016, 21:59
normalgamervn's Avatar
normalgamervn normalgamervn is offline
Member
Join Date: 09-2014
Posts: 51
Re: Niềm hạnh phúc của một thằng nghèo

Chap 97
_Quân, ra đây tớ nhờ tí nè. Linh nhìn tôi rồi vẫy vẫy tay.
_Ơ, hì. Đợi tớ xíu. Tôi bất ngờ rồi đứng dậy tiến về phía nơi phát ra tiếng gọi kia.
_Ôi, xem kìa…ái chà chà nàng gọi chàng ra hú hí kìa. Thằng Khánh nói vẻ mặt gian xảo.
_Hứ, ông đừng nhiều chuyện. Uyên lườm nó rồi nhìn tôi làm tôi thấy lạnh gáy.
_Bụp. Thằng Quang béo đấm nhẹ một cái vào lưng thằng Khánh.
_Ái đau…
Tôi lắc đầu rồi bước ra phía Linh.
_Cậu gọi tớ ra làm gì thế ? Tôi đứng trước mặt Linh nhưng mắt tôi cứ cúi gằm xuống đất mà không dám nhìn thẳng vào mắt nhỏ. Tôi cảm giác như mình quá nhỏ bé khi đứng trước Linh.
_Cậu nhìn thẳng vào mắt tớ nè. Sao cứ gặp là cứ cúi gằm xuống đất thế ? Linh nói
_À ừ…nè. Tôi gãi đầu bộ dạng ngắc ngứ.
_Hì, tiền lương của cậu tháng đầu nè. Linh cười rồi xoè tay ra đưa tôi một sấp tiền.
_Tiền của mình tháng này đấy hả. Tôi run run cầm lấy số tiền ấy trên tay.
_Hì. Đó là 4triệu á. Linh nhẹ nhàng nói.
_Sao…sao được 4 triệu. Tớ nghỉ suốt mờ. Tôi nói
_Tớ không biết. Cậu hãy giữ và tiêu đúng những thứ cần thiết. Đừng tiêu lung tung ha.
_Nhưng…
_Hì, chúng ta vào thôi. Tiền của Hân , chiều cậu ấy sẽ lấy.
Nói xong, tôi và Linh bước vàn bàn. Một lúc sau chính tôi là người trả tiền. Tôi rất vui khi cầm chính số tiền này trên tay của mình làm ra. Không phải để người khác nói là ăn bám, đào mỏ…
Trên đường bước lên lớp, Uyên nhìn tôi giống như kẻ thù vậy. Nhỏ đi bên tôi mà im lặng từ đầu đến cuối. Có đôi khi mấy đứa nói chuyện cười giỡn thì Uyên lại giẫm chân mạnh xuống đất, không giống nhỏ như thường ngày : Nhiều chuyện, chạy nhảy…
_Uyên, cậu mệt à ! Tôi cúi nghiêng đầu nhìn sang nhỏ.
_Ừ.
_Lúc nãy Linh nói gì với cậu thế ? Uyên nhìn tôi rồi nói tiếp.
_Tớ được nhận lương đó. Hì. 4triệu Linh mới đưa. Tôi cười.
_Tiền đâu, đưa ra tớ xem. Uyên mỉm cười nhẹ.
_Nè. Tôi ung dung xoè tay ra đưa cho Uyên.
_Hìhì Quân. Nhỏ mở mắt to, nháy nháy mắt.
_Gì gì thế ? Tôi phát hoảng lùi lùi xa ra, vì thấy sự thay đổi khác thường của Uyên.
_Tớ giữ 3triệu. Cậu cầm lấy mấy trăm này để tiêu. Và nhớ tiêu cho đúng. Uyên nói từng chữ từng câu.
_Sao tớ lại phải đưa cho cậu. Tôi hỏi lại.
_Vì sau này tiền của cậu cũng là tiền của của t… Mà thôi. Tớ cầm số tiền này, cấm cậu hỏi nhiều. Uyên giở dọng bá đạo.
_Hức, nhưng mà… Không để tôi nói hết câu, Uyên nhét vào trong tay tôi 820k còn 3triệu nhỏ ung dung nhét vào trong túi xách như không có chuyện gì !
_Còn đứng đó, không định vào mà học hả ! Uyên cười pha lẫn nét mặt giận dữ khi nhìn thấy khuôn mặt như chết trôi của tôi.
_Ờ thì vào. Tôi đi như không có một chút sức lực nào cả. Tự nhiên bị trấn áp mất 3triệu.
_Ôi, nhìn cái mặt kìa. Cười lên nào ! Hìhì. Tớ cầm không mất đâu mà lo. Uyên nhảy lại 2 tay véo vào 2 má của tôi. Sự tinh nghịch ngây thơ của nhỏ không đúng ngay vào lúc này khi mà 2 chúng tôi đang đứng trung tâm giữa lớp. Từng ánh mắt của bọn bạn đổ dồn vào hai đứa chúng tôi. Uyên cũng vậy, hai má nhỏ ửng hồng từ khi nào. Đôi bàn tay run run đan vào nhau. Còn tôi, thì đứng đơ một lúc, tim đập thình thịch lúc đó giống như đập trật nhịp khi nhìn thấy bóng dáng nhỏ nhắn của Uyên đứng trước mình.
_Ôi. Xem phim tình cảm miễn phí.
_Đã quá tụi bây.
_Ghen tỵ quá.
_Ước gì mình được như anh ấy…blap…blap. Từng lời bàn tán phát ra.
Tôi quay sang nhìn Linh, ánh mắt hai đứa đối diện nhau. Rồi nhỏ bỗng cúi mắt xuống nhìn sang hướng khác. Tôi không biết đó là biểu hiện lên điều gì? Tôi chỉ biết lúc đó bên cạnh tôi trước mắt tôi là người tôi yêu nhất ở sau này….
Còn bấy giờ nhỏ là kẻ mà tôi thấy đáng ghét nhất. Mà sao trái tim tôi lúc đó lại đập trật nhịp nhỉ. Lạ quá @@!!!
__________________
Đắng lòng thanh niên chủ nick này bị Gay :))
Reply With Quote
  #173  
Old 11-04-2016, 22:03
normalgamervn's Avatar
normalgamervn normalgamervn is offline
Member
Join Date: 09-2014
Posts: 51
Re: Niềm hạnh phúc của một thằng nghèo

Chap 98
Tiết đầu là tiết toán. Giống như mọi ngày tôi chăm chỉ nghe giảng và cắm cúi viết.
_Quân, lên giải bài này cho cô ? Cô Trà nói. Tôi giật mình rồi lấy lại vẻ tự tin bước lên bảng. Nhìn về phần bài toán cũng không phải khó lắm. Chỉ cần nắm giữ lí thuyết phương pháp về cách giải bài bất phương trình này. Bài này thì áp dụng cách giải rồi đặt điều kiện cho ẩn…
Sau mấy phút hí hoáy viết thì tôi cũng giải xong và mỉm cười hài lòng ngồi xuống.
_Phong, em nhận xét bài làm của bạn đi ? Cô nheo mắt hỏi
_Ơ dạ…d.ạ Quân làm đúng ạ . Nó toát mồ hôi run run nói.
_Sao em chắc là đúng ? Cô hỏi tiếp.
_Dạ đúng ạ.
_Phong đứng đó, ngồi không chú ý bài giảng…
Sau tiết toán thì cả đám lại hô hoan vì được chạy nhảy. Đang dọn dẹp sách vở vào cặp thì nghe thấy tiếng gọi ở ngoài cửa lớp.
_Có ai nói gặp cậu Uyên kìa? Tiếng con nhỏ lớp phó học tập.
_Hở. Đợi tớ tí. Uyên ung dung đi ra.
Một lúc sau, nhỏ đi vào trên tay là một hộp quà màu hồng được thắt nơ gọn gàng.
_Uyên lấy hộp quà đâu ra thế ? Hân hấp háy mắt nhìn.
_À tớ mới được tặng đó , hìhì. Uyên cười, hàm răng trắng đều như bắp rồi nhỏ chạy xuống đứng ở cạnh bàn nhìn tôi, Lan Anh thì lúc nãy đi theo Trang òy thế nên lúc đó chỉ có tôi ngồi ở bàn. Linh ở phía dưới cùng với thằng Trung thằng Khánh.
_Được anh nào tặng quà hả. Tôi cười nhìn nhỏ.
_Ờ hì. Cho cậu này. Uyên chìa hộp quà cho tôi.
Tôi đang bất ngờ tự hỏi sao lại cho tôi. Thì Linh ở phía sau đi lên và bước ra ngoài lớp. Tôi ngoái nhìn theo cảm nhận thấy có chút gì đó không diễn tả được. Vì sao nhỉ ,có ai trả lời cho tôi không ?
_Quân.
_…!
_Quân ,cậu bị sao thế ! Uyên hươ hươ cái tay trước mặt tôi.
_Hả hả. Tôi giật mình hồn nhập vào người.
_Quà nè , hừ. Mấy người đang mơ tưởng cô nào chứ gì ? Uyên giận dỗi ngồi xuống cạnh tôi , hai tay khoanh trước ngực. Khuôn mặt thì quay ra phía khác.
_Bậy, đâu có . Chỉ là tớ nghĩ trong hộp quà có gì thôi ! Tôi gãi đầu đáp vội.
_Hứ. Mấy người giỏi nói lắm. Uyên bĩu môi.
_Ơ mà…người khác tặng cho Uyên, sao lại cho tớ. Tôi hỏi lại.
_Thì lúc nãy tớ lấy tiền, bây giờ tớ cho cậu quà. Nhỏ tỉnh bơ đáp.
_HẢ @@ ! “Cầm của tôi 3triệu mà đổi lại là hộp quà. Huhu , xuân nay con không về ” tôi nói trong suy nghĩ.
_Làm sao mà cậu ngạc nhiên thế ! Mà thôi, mở quà nhanh lên.
Tôi tháo chiếc nơ rồi nhẹ nhàng mở từng gấp giấy ra. Bên trong là một chiếc hộp màu đen trông có vẻ cũng đẹp. Mở nắp ra thì thấy bên trong là một quả cầu màu trắng bên trong có những ngôi sao lấp lánh và đặc biệt nhất là cô gái cầm chiếc ô đang ngồi dưới chiếc xích đu nhìn rất đẹp. Đựng bên dưới là một chiếc đế màu xanh lá. Còn một bên là một tấm thiệp.
_Thư của cậu nè. Tôi đưa cho Uyên.
_Cậu đọc tớ nghe đi.
_Hở. Thư của cậu sao lại tớ đọc chứ !
_Tớ nhờ được chứ, Ôi, ngốc thế không biết. Uyên lấy tay vỗ trán.
_”Uyên à . Hì, mình là Tuấn, mới chuyển tới trường này từ tuần trước. Mỗi ngày thấy Uyên hay đi qua lớp mình là mình để ý ngay. Uyên là một cô gái dễ thương , xinh đẹp.hihi. Đây là món quà mình tặng Uyên. Mong rằng Uyên sẽ nhận. Có thể đây là món quà nhỏ nhưng đấy là món quà rất lớn vế tình cảm. TyUnl…” nội dung tấm thiệp là thế!
_Có vẻ anh chàng này thích cậu đấy Uyên à . À mà TyUnl là gì nhỉ? Tôi hỏi.
_Kệ họ. Tớ có người trong mộng òy nà. Cậu ấy không đẹp trai, nhà không giàu nhưng rất có duyên . Hơi ngốc nhưng rất đáng yêu nói chung rất rất rất nhiều không đủ để tớ kể hết cho cậu hìhì. Uyên thì cười còn tôi thì méo mặt khi nghe nhỏ có người yêu. Tôi chợt thấy buồn không biết tại sao? Chắc là do suy nghĩ nhiều quá.
_Thế là nhất Uyên rồi còn gì ! Tôi híp mắt cười buồn.
_Cậu giữ cái này nhá. Tớ không lấy đâu. Uyên nói rồi nhảy chân sáo đi đâu mất.
Cầm cái quả cầu ý lên rồi ngắm nghía tí cũng chán. Tôi cũng không ham mấy thứ này nên không biết làm gì với nó cả.
_Hân xinh gái ! Tôi đập nhẹ vai nhỏ.
_Gì vậy Quân? Hân má hồng quay xuống hấp háy mắt hỏi tôi.
_Cậu cầm lấy này. Tớ cho cậu á. Tôi giơ hai tay đưa cho Hân.
_Ơ nhưng mà cái này của Uyên mà , sao lại đem cho tớ chứ.
_Uyên không cần đâu. Cậu ấy nói không lấy rồi đem cho tớ. Mà tớ thì không thích mấy thứ này nên cho Hân.
_Ờ hi. Tớ cảm ơn nhiều nhé,hihi. Hân cười nhìn duyên lắm luôn.
Mấy phút sau thì tiếng trống cũng kết thúc giờ ra chơi. Và bắt đầu vào tiết học mới…
__________________
Đắng lòng thanh niên chủ nick này bị Gay :))

Last edited by normalgamervn; 11-04-2016 at 22:06.
Reply With Quote
  #174  
Old 11-04-2016, 22:09
normalgamervn's Avatar
normalgamervn normalgamervn is offline
Member
Join Date: 09-2014
Posts: 51
Re: Niềm hạnh phúc của một thằng nghèo

Chap 99
Tiếng trống vang lên bắt đầu cho một tiết học nghiêm túc.
Tôi cùng mấy thằng bạn bước ra sân trước.
_Tất cả ra sân đầy đủ chưa? Tiếng thầy Qúi dạy thể dục dõng dạc nói lớn.
_Dạ thưa thầy đủ rồi ạ. Thằng Bình lớp trưởng đáp.
_Lớp trưởng cho các bạn nghỉ nghiêm rồi chạy đều đi.
_Vâng.
_Tất cả lớp nghỉ , nghiêm. Quay phải quay, quay trái quay, đằng sau quay. Đi đều bước 1 2 1 2…
Sau một lúc thì thầy Qúi cũng cho cả lớp được nghỉ. Mấy đứa con gái lại tụ tập tám chuyện trên trời dưới đất, có mấy đứa khác thì đánh cầu lông. Riêng tôi và mấy thằng bạn thì sở hữu riêng cho mình một khoảng sân rộng. Đứng thành vòng tròn để đá cầu.
_Đá đừng để rơi nha tụi mày. Tôi nói.
_Ok.
Sau một lúc thì chúng tôi cũng chán nên chia thành 2 phe. Tôi và thằng Hòa còn bên kia thì thằng Khánh và Trung. Còn thằng Phong thì không biết chạy đi đâu rồi.
_Đá tính điểm nha.
_25 hết. 3trận. Đội nào thua mời nước. Thằng Trung nói.
_Nghe. Tôi và thằng Hòa đồng thanh.
_Cho tớ đá với. Uyên chạy vào nói.
_Ớ, thôi con gái đá gì ra đi để bọn tớ đá nào! Tôi nhăn mặt nói.
_Này, đừng có mà khinh thường con gái nhá. Nếu không cho tớ đá thì các cậu đừng hòng đá. Nhỏ vênh mặt, hai tay đứng chống vào hông.
_Nhưng chỉ có cậu là không đủ, bên 2 bên 3 rồi. Gọi thêm một bạn nữ nữa đi. Thằng Khánh lắc đầu nói.
_Cho tớ đá nữa. Quay sang thì thấy Ngọc đang đứng đó.
_Ok thế đủ rồi. Giờ Uyên hay Ngọc về bên đội tớ. Thằng Hòa nói.
_Thôi, xếp như thế này cho công bằng. Giờ hai cậu oẳn tù tì ai thắng thì về bên tớ còn thua thì về bên kia. Tôi nói.
_Hai cậu oẳn nhanh đi. Thằng Trung giục.
_Oẳn tù tì ra cái gì ra cái này.
_Hihi, tớ thắng òy. Ngọc hớn hở cười rồi bước nhanh về phía bên tôi. Uyên thì xị mặt xuống rồi nhỏ lại lấy được vẻ mặt nhí nhảnh hằng ngày.
_Vùùù. Tôi phát cầu thằng Khánh bên kia nó đỡ được rồi lại tung cầu qua phía bên tôi mà lúc đó cầu lại đi về phía Ngọc. Nhỏ lấy đầu gối đỡ rồi sút nhưng cầu không đi qua bên kia mà nó bay loạn xạ bên góc phải may thằng Hòa đỡ kịp rồi lại sút qua bên kia.
_Hêhê, bên đội mày còn non và xanh lắm. Thằng Hòa cười nhăn nhở.
_À được cứ để xem…
Sau một lúc thì hết trận 1 và tỉ số nghiêng về đội Uyên 25-18.
_Quân, không có tớ về bên đó thì thua nhé, hihi. Uyên cười.
_Xí. Ngọc bĩu môi.
Trận 2, trận 3 bắt đầu gay cấn hơn. Kết quả không ngoài dự tính là team tôi đã lật ngược được tình thế và thắng lại với tỉ số 25-17, 25-20.
_Thế nào Uyên, cậu mà về bên nào thì bên đó thua. Ngọc nói.
_Đó là tại tớ nhường thôi. Đúng không Khánh?
_Thôi, vào lấy 6 chai sting dâu đi. Khát nước quá. Thằng Hòa và tôi ngồi xuống ghế đá cạnh gốc cây bàng. Mồ hôi thì tuôn ra ào ào trên khuôn mặt và ướt một khoảng áo sau lưng.
_Nè. Ngọc đưa cho tôi và thằng Hòa.
_Cảm ơn.
Cầm chai sting trên tay mà ngửa cổ uống ực ực.
_Uống một mình mà không cho người khác kìa. Linh mỉm cười rồi nhẹ nhàng ngồi xuống cạnh tôi. Ngọc và thằng Hòa thì đi rửa mặt , chân tay rồi.
_Ớ nè. Hì. Tôi gãi đầu cười.
_Hi, uống được gần hết rồi mới đưa. Nhỏ bĩu môi.
_Thế để tớ mua chai khác cho nha.
_Thôi, tớ đùa đấy. Ngốc à !
_À mà nè, chiều liên hoan thì tí mấy giờ mà mua đồ ăn, nấu ăn… Tôi quay sang hỏi Linh.
_Thì học xong tớ gọi xin phép ông bà rồi qua nhà cùng cậu luôn. Linh đáp tay vội vuốt mấy sợi tóc ở phía trước.
_Ok hì.
_Hở mà nè. Linh quay sang nhìn tôi nói.
_Gì Linh xinh gái. Tôi cười.
_Hì, hôm nay biết nịnh nữa cơ. À, khi nào tớ muốn về quê thăm bác gái. Linh nói đôi má ửng hồng vì nắng.
_Khi nào đây, buổi sáng toàn đi học cả.
_Thì xin cô nghỉ. Cũng về quê đưa tiền cho ba mẹ Quân luôn.
_Ngày kia nha. Tôi nói
_Hì. Mà tí về chở tớ về nha. Linh nói.
_Ơ nhưng mà…
_Không nói nhiều, cậu không làm thế thì đừng nhìn mặt tớ nữa. Linh nói rồi bước đi.
Tôi nhìn Linh hôm nay nhỏ búi tóc cao lên, làm thấy rõ cái cổ trắng ngần. Nhìn Linh xinh lắm. Đang suy nghĩ ngẩn ngơ thì con nhỏ đáng ghét đến.
_Hù. Làm gì mà suy nghĩ thế! Nghĩ đến cô nào hả. Uyên đập vai tôi nói.
_Đâu. Có cô nào đâu ! À mà Uyên này…
_Sao ?
_Tí nữa về cậu ngồi xe thằng Hòa nhá.
_Cậu đi đâu ! Hay chở ai à. Uyên dỗi nhỏ xị mặt xuống.
_Tí nữa tớ chở Linh về nhà. Cậu ấy không đưa xe nà…
_Đi thì đi luôn đi. Uyên dậm chân xuống đất đi luôn.
_Ơ nè…
Giờ ra chơi thì cũng như bình thường nhưng có điều nhỏ Uyên cứ làm mặt lạnh với tôi.
_Uyên.
_….!
_Nè.
_….!
__________________
Đắng lòng thanh niên chủ nick này bị Gay :))
Reply With Quote
  #175  
Old 11-04-2016, 22:14
normalgamervn's Avatar
normalgamervn normalgamervn is offline
Member
Join Date: 09-2014
Posts: 51
Re: Niềm hạnh phúc của một thằng nghèo

Chap 100.1
Uyên nhỏ cứ im lặng mà không nói gì với tôi. Dỗi là mệt thế đấy…
_Ngọc nè. Tôi rón rén ra đứng cạnh Ngọc ngoài hành lang lớp học. Nhỏ hôm nay mặc áo pull ngắn tay màu đỏ. Trên cổ áo và hai bên dưới ống tay được viền màu trắng. Quần jean bó màu đen và giày búp bê.
_Hở.
_Chiều đến nhà thằng Hòa liên hoan nhá. Tôi nói.
_Nhưng tớ không biết nhà Hòa. Ngọc nhíu mày lắc đầu.
_Cậu gọi thằng Lâm với chị Oanh qua luôn đi. Thằng Lâm nó biết nhà tớ đó. Tôi vội vàng nói.
_Ừ hè.
_Mà Ngọc nè, thằng Lâm ý , nó thích cậu đấy. Tôi nhìn ra phía trước nói vu vơ.
_Tớ biết. Nhưng có lẽ tớ thấy tớ với Lâm chỉ có tình bạn thôi cậu à! Cậu ấy còn quá trẻ con. Ngọc thở dài hai tay nắm lấy thành của bờ tường hành lang.
_Cậu có thể cho cậu ấy cơ hội chứ ?
_Mong cậu ấy trưởng thành hơn chút, hì. Thôi tớ vào lớp trước đây. Nói xong Ngọc bước vào lớp.
Còn một người nữa chưa mời. Tôi vội vàng phóng sang lớp thằng Phương.
_Ê bạn gì ơi ! Tôi vội lấy tay khều khều sau lưng nhỏ nào á.
_Hở. Bạn gọi gì mình à ? Quay lại thì thấy là bạn nữ tóc ngắn thân hình hơi béo.
_Bạn vào gọi giùm mình thằng Phương cái.
_Ừ, bạn đợi tí. Nói xong bạn ấy quay vào lớp một lúc sau thì thấy thằng Phương ra.
_Gọi tao có chuyện gì thế mày ?
_À mày gọi nhỏ Na ra tao nhờ tí. Tôi nói.
_Ở trong đó khô…
_Ơ, Quân. Tôi quay ra người vừa đập vai.
_Hì Na.
_À mà nè, chiều qua nhà bạn tớ liên hoan không?
_Liên hoan gì ? Na nhíu mắt.
_Thì tớ vừa thôi tay cũng nhận tháng lương đầu. Tôi gãi đầu.
_Ok, à mà mấy giờ qua thế ?
_Học xong, tớ và mấy đứa bạn đi mua đồ ăn về nấu ăn. Có mấy bạn nữ nửa !
_Ok tí về tớ đi chung với Phương luôn.
_Ờ ờ… Hì. Thằng Phương lắp bắp.
_Thôi, tớ về đây. Tí gặp lại sau.
Thế là giải quyết xong xuôi.
Mấy tiết sau thì nhỏ Uyên cũng làm mặt lạnh không nói gì với tôi luôn.
Giờ ra về, tôi cũng không biết phải làm thế nào? Thôi thì liều một phen.
Vào nhà xe, vừa dắt xe ra tới cổng thì thấy Uyên đứng chặn trước xe rồi. Linh đứng phía một bên. Không biết phải xử sự thế nào thì thấy vị cứu tinh đứng một bên.
_Uyên qua ngồi xe với thằng Hòa đi. Tôi bước lại gần nhò nói.
_Không? Uyên nói tỏ vẻ bức xúc.
_Ớ, híc… Tôi quay qua nháy mắt cầu cứu thằng Hòa nhưng thằng này nó không hiểu ý gì cả.
_Trời,thế giờ cậu muốn sao? Tôi nói.
_Chở tớ về nhà. Uyên dửng dưng đáp.
_Linh, cậu đứng đây đợi tớ nhé. Tớ chở cái của nợ này về tí. Tôi quay sang nói.
_Hì, cậu về trước đi , tớ đợi. Linh hấp háy mắt nói.
_Lên nào chị hai. Tôi vừa nói thì Uyên nhảy sang xe thằng Hòa luôn không nói một lời với tôi.
_Ớ.
Thấy thế thì thằng Hòa cũng hiểu ý chạy đi trước. Quay sang Linh thì thấy nhỏ cũng bối rối khi vừa chứng kiến cảnh vừa rồi.
_Lên xe tớ chở về nào?
_Ờ hì.
Trên đoạn đường chạy về thì tôi và nhỏ cũng im lặng không nói được gì !
_Quân nè.
_Hả?
_Tớ xin lỗi vì khiến cậu khó xử nhé !
_Hì, không sao mà. Uyên cậu ấy trẻ con thế thôi, không có ý gì đâu!
_Ừ.
Bước vào nhà Linh thì thấy ông bà đang đang tưới cây. Bà và ông cầm chung cái vòi, cười vui vẻ dù đã có nhiều nếp nhăn nhưng hai ông bà vẫn lạc quan yêu đời.
_Cháu chào ông bà!
_Linh…ơ, Quân cháu mới tới à.
_Dạ vâng.
Sau một lúc, cuối cùng cũng xin được. Đèo tiểu thư tới thì cũng đủ team…ai cũng vui vẻ cười nói nhưng có người lại chà buồn nhìn đến tôi. Cái mặt thì lạnh tanh vẻ tức tối.
_Hì , giờ mình và mấy bạn nữ đi mua thúc ăn. Mấy bạn nào ai giúp tụi tôi xách đồ không ? Trang nói.
_Để tớ, Phương với thằng Trung đi. Thằng Hòa nhanh nhẹn nói.
_Ừ, thế cũng được. Giờ xuất phát nhé. Mấy bạn ở nhà thì nhớ dọn dẹp nhà cửa nhé!
_Sẵn sàng nghe lệnh , hêhê.
Thế là Na, Trang, Linh, chị Oanh,Hòa, Phương, Trung đi chợ còn tôi , anh Long, Lan Anh, Phong, Khánh, Quang, Uyên ở nhà. Hân thì còn ở nhà tại vì có ngoại và cu Bo nên tí chắc mới tới được. Ngọc thì chưa thấy đâu….
Mời mấy đứa vào bên trong nhà ngồi ở phòng khách .
__________________
Đắng lòng thanh niên chủ nick này bị Gay :))
Reply With Quote
  #176  
Old 12-04-2016, 12:21
normalgamervn's Avatar
normalgamervn normalgamervn is offline
Member
Join Date: 09-2014
Posts: 51
Re: Niềm hạnh phúc của một thằng nghèo

Chap 100.2
Tôi thì cũng về phòng thay đồ áo tí rồi tắm cho mát luôn. Tắm xong thấy thật thoải mái sáng khoái.
Bước xuống nhà thì thấy mấy đứa đang ngồi chém gió, còn Uyên thì không thấy mặt mũi đâu.
_Lan Anh, nhà cậu có anh hay em gì không ? Thằng Khánh hỏi.
_Ông hỏi làm gì ? Nhỏ bĩu môi
_Thì hỏi cho biết để tớ về ở rể.
_Hở, muốn ở rể khó lắm đấy .
_Không sao. Miễn ai đó đồng ý thôi. Thằng Khánh nháy mắt , tôi nghe mà không biết nó đùa hay nói thật.
_Haha, hai người nói chuyện tình cảm thì ra chỗ khác. Chỗ công cộng mà thế à. Thằng Phong trêu.
_Đúng đấy. Tôi và anh Long đồng thanh
_Hứ. Mấy ông …? Lan Anh đỏ mặt không nói được gì luôn mắt thì quay sang lườm thằng cu Khánh. Còn nó thì nhăn răng cười.
Tôi chạy lại lấy ít hoa quả trong tủ lạnh ra cho mấy cô cậu kia có sức để chém gió.
_King…coong. King…coong. Vội đặt cái đĩa hoa quả xuống bàn tôi lật đật ra mở cửa.
_Hì, anh Kòi. Bé Sún đỏ hồng, khuôn mặt nhễ nhãi mồ hôi vì nắng.
_Bé mệt không ? Trời nắng sao không đội nón vào! Tôi nhăn mặt tỏ vẻ không hài lòng.
_Em quên , hìhì.
Mở cửa xong bé Sún phóng xe vào trước tôi ở lại sau để khóa cổng.
_Ê, Quân. Đó là ai thế ? Thằng Phong hỏi.
_Em họ tao. Em gái thằng Hòa. Có gì không ?
_Xinh phết nhỉ.
_Dẹp mày đi. Có Hân rồi còn ham hố.
Được một lúc thì bé Sún đi xuống với vẻ mặt tươi tỉnh hơn. Uyên thì không thấy mặt mũi đâu có.
Bước lên phòng Uyên, tôi vội gõ cửa.
_Cốc..cốc.
_Ơ. Nghe tiếng gõ cửa nhỏ ra mở cửa , nhưng vừa nhìn thấy tôi thì Uyên tính khép cửa lại may là tôi nhanh tay giữ kịp.
_Cậu làm sao thế Uyên? Tôi hỏi khi bước vào trong phòng Uyên mà chưa được nhỏ cho phép.
_Ai cho ông vào trong này.
_Nè, tớ xin lỗi chuyện lúc nãy. Đừng có trẻ con thế nữa.
_Ai bảo ông, tôi trẻ con, hơhơ.
_Hì, đi mà chị hai. Tha lỗi cho em đi. Em biết lỗi rồi mà. Tôi lấy hai tay cầm tay Uyên đưa đi đưa lại. Giống như mấy đứa trẻ con cứ hay nũng nịu ba mẹ đòi quà.
_Hơhơ, không ích gì đâu em trai. Uyên mỉm cười nhẹ, lấy tay xoa xoa đầu tôi như thật.
_Chị hai tha lỗi cho em nha. Em không thế nữa đâu, nha nha nha. Tôi làm vẻ mặt cún con, nũng nĩu.
_Hìhì, nhìn ông như thế . Tôi không giận nổi, nhưng mà… Uyên vuốt cằm, nhíu mày tỏ vẻ suy tư.
_Yeah. Mà nhưng gì cậu!
_Đừng có vội mừng. Tớ không giận nhưng tớ chưa nói tha đâu.
_Ờ, hi. Không giận là 0k rồi.
Tôi và Uyên bước xuống nhà , cũng là lúc mấy đứa đi chợ về. Anh Long và mấy cô cậu cũng ra giúp lấy đồ vào.
Bước ra thì thấy 3 nữ ninja đang thở phì phò vì mệt.
Linh cởi áo khoác nắng và khẩu trang ra. Vội rót nước cho mấy nhỏ.
_Linh, tớ hỏi nè. Tôi kéo Linh qua một góc.
_Gì cậu hỏi gì ?
_Tiền mua thức ăn mất bao nhiêu để tớ còn góp để trả mấy cậu ấy. Tôi nói
_Quân à ! Bạn bè quanh cậu đều biết hoàn cảnh gia đình cậu. Tớ cũng đã ở nhà cậu. Cho nên cậu đừng nghĩ gì cả. Tiền không phải là tất cả đâu. Cậu hiểu ý tớ chứ ! Linh nháy mắt rồi quay sang với đám bạn.
Sau khi dọn đồ ăn vào bếp thế là mấy nhỏ cùng bắt tay vào nấu nướng, cả tụi con trai cũng bước vào để giúp những việc lặt vặt.
_Quân, hì. Uyên đập vai tôi rồi nhe răng cười.
_Hở. Tôi nhíu mày hỏi.
_Ngày hôm nay giống ngày hôm bữa nhỉ… Uyên nói.
_Là sao? Hôm nào? Tôi suy nghĩ
_Hôm tớ say ý.
_Ờ, sao giống ?
_Thì có mấy bạn đến nè…
_Thôi, tớ vào giúp mấy bạn tí đây. Tôi nói để trốn khỏi cuộc đối thoại với nhỏ.
_Hihi. Tiếng cười khúc khích của Uyên phía sau.
_Ôi, Sún cũng biết nấu ăn hả. Ghê quá nha. Tôi trêu
_Không phải chê người khác. Không biết nấu còn đừng đó mà nói. Sún lè lưỡi trêu tôi.
_Ơ.
_Quân, cậu lấy giúp tớ lấy hũ muối cái. Na nhìn tôi nói.
_Nè Na. Thằng Phương nhanh tay hơn. Thằng này hôm nay là lạ. Tôi suy nghĩ.
_Hì, cảm ơn.
Quay qua Uyên thì thấy nhỏ đang rán trứng với lá hành bằm nhỏ. Nhìn nhỏ cũng ra dáng lắm chứ.
_Uyên biết rán trứng hả.
_Hỏi lạ. Cốp… Ngắn gọn súc tích cộng hành động. Nhỏ lấy tay cốc một phát vào đầu tôi.
_Hihi, hehe. Ai thấy cũng đều cười, riêng tôi thì quê.
Sau một lúc thì mùi thơm nghi ngút cả gian phòng. Từng đĩa thức ăn, từng bát canh nóng… Được đưa lên.
Và bữa liên hoan bắt đầuuuuu.
Mấy thằng con trai được ngồi một bên. Con gái ngồi một bên chia thành một vòng tròn, Hân thì cũng vừa mới tới. Nhỏ hăng hái bưng các món ăn lên…
_Xong hết chưa mọi người ! Tôi hỏi
_Món canh cuối nè. Linh đặt xuống hai tay nhỏ vội bỏ lên tai xoa xoa.
_Thế là đủ rồi nhỉ. Ăn uống thôi. Thằng Hòa nói.
_Từ từ, để phát biểu vài câu đã chứ. Đúng không Quân ? Linh mỉm cười quay sang tôi nói.
_Nói đi thằng đệ…
_Nhanh đi, đói bụng quá…
_Mấy ông im lặng giùm tí được không…blap…blap.
_Ờ, thì bữa tiệc liên hoan này. Tớ cảm ơn các cậu đã bên cạnh tớ. Dù tớ là một người nhà quê mới ra thành phố….hì. Và chúc mừng tớ đã khỏi tay. Cảm Ơn… Tôi nói ngắc ngứ nghĩ gì trong lòng đều nói ra.
_Ăn thôi… Nhưng trước khi ăn thì phải mở bia đê. Girl thì nước ngọt nhá. Thằng Khánh nói.
_Ok. Hì.
_Quân ,qua đây tớ nhờ tí nè. Uyên nháy mắt quay qua nhìn tôi nói.
_Gì thế hở. Tôi bước đến cạnh nhỏ ngạc nhiên hỏi.
_Tớ đang cứu cậu đấy. Ngồi xuống đây ngồi luôn. Uyên giục Na và Hân xích qua một bên.
_Thằng Quân, mày qua đây ngồi đi. Thằng Phương nói.
_Không cho qua . Ông đừng làm hư cậu ấy. Na lừ mắt tôi ngạc nhiên quay qua nhỏ. Hóa ra mấy bà này thông đồng cứu mình à.
_Gọi thằng Quân là Quân 3D được rồi. Thằng Phong nói.
_Thôi, để tớ qua bên đó.
_Thế mới đúng là Quân nhà ta chứ. Chazô phát đuê.
_Ok. 1 2 3 zô 2 3 zô. 2 3 uống… Mấy thằng con trai hét lớn. Mấy đứa con gái thì lo tám chuyện, ăn và uống nước ngọt.
Ăn uống no say, nhìn lại trên đồng hồ cũng 17h rồi. Mấy thằng bạn thì gục ngay tại chỗ, còn lại tôi và anh Long và mấy đứa con gái dọn dẹp.
_Nhìn tướng mấy ông mà say cũng giống y chang kia. Uyên nói rồi nhìn qua mấy thằng kia đang nằm lăn lóc giữa nhà, đứa này năm ôm đứa kia. Như mấy thằng 3D.
_Say thế quái nào được anh Long nhỉ. Hềhề. Tôi cười, vì lúc nãy lo ăn nên uống ít.
_Đúng. Say thế quái nào được. Anh Long vừa nói vừa nấc.
_Chỉ khổ mấy chị em ta thôi. Đúng không? Chị Hằng lên tiếng.
_Đúng… Đồng thanh rồi cùng cười. Tôi và anh Long chỉ biết im lặng nhìn nhau rồi tự nhiên cười sằng sặc.
_Ê Linh. Tôi vẫy tay gọi nhỏ.
_Hì, gì thế Quân? Linh lấy tay lau mấy giọt mồ hôi trên trán rồi nhướn mày hỏi tôi.
_Tối nay xuất phát nhỉ. Để tớ nói thằng Hòa xin phép cô giùm.
_Ok, sao cũng được, nhưng giờ cậu ngủ trước đi, hìhì. Linh mỉm cười.
Bước lên phòng với tâm trạng là buồn ngủ…
Nhưng quên, ặc. Uyên đang cầm tiền. Làm sao đây trời.
Từng dòng nước tuôn xuống khuôn mặt tôi. Tôi bước ra ngoài phòng chỉ với cái quần ngố. Rồi tôi lại lục tung tủ kiếm cái áo short ngắn. Vừa quay lưng lại thì…
_Ááá. Tiếng hét thất thanh của tôi.
_Uyên, cậu là ma hả. Vào khi nào thế ? Tôi quay qua hỏi.
_Cậu có chuyện muốn nói với tớ mà phải không? Uyên hếch mắt ngồi xuống giường nói.
_Ờ , đúng. Cậu đưa tiền cho tớ được không? 3triệu ý. Tôi quay sang nói nhỏ.
_Làmgì? Cho ai?
_À Uyên nè. Cậu đi về quê với tớ không?
_Đi cùng Linh nữa đúng không? Uyên nheo mắt hỏi.
_Đúng, hì. Tôi mỉm cười.
_Cậu có vẻ thích đi cùng Linh.
_Ơ, không phải. Tại vì Tớ cũng muốn về quê. Cậu có muốn tớ kể về Linh không? Cậu ấy đáng thương lắm.
_Kể đi.
_Là thế này …blap…blap.
_Uyên, cậu sao thế ?
_Linh đáng thương nhỉ. Nếu là tớ, tớ không đủ can đảm để giống như cậu ấy. Từ trước tới giờ tớ nghĩ cậu ấy phải có một gia đình hạnh phúc chứ ! Thật không ngờ… Uyên thở dài rồi nằm xuống giường luôn.(không có ý tứ gì cả @@, ngây thơ quá đấy)
_Ặc. Mà cậu đưa tớ 1triệu đi.
_Đợi tí. Uyên nói rồi chạy về phòng rồi chạy qua phòng đưa cho tôi.
_Cậu về phòng ngủ đi Uyên, tớ xuống nhà 5phút rồi tớ lên.
_Ờ.
Bước xuống phòng thấy Hân đang chuẩn bị ra về.
_Hân, Hân ơi.
_Sao thế Quân?
_Nè.
_Không, tớ không cầm đâu! Hân lắc đầu rồi bước đi trước.
_Hân. Tôi níu mạnh tay nhỏ lại vừa lúc đó tôi cũng chạy lại thế là cảnh tượng không hề mong muốn. Hân đứng trước mặt tôi cách nhau khoảng mấy cm thôi. Tôi nhìn Hân nhỏ cũng vậy. Im lặng, bối rối mất mấy giây.
_À ừm, Hân cậu cầm đi. Không tớ giận luôn đấy.
_Nhưng…
_Hì, cậu còn trả 3triệu cho thằng cha ý nữa. Còn lại để mua đồ ăn…
_Quân à, tớ cảm ơn. Huhu. Nhỏ nói xong ôm lấy tôi. Đây là lần đầu tiên tôi và Hân gần nhau như vậy.
_Không sao, không sao mà, ngốc..!
_Uyên.
__________________
Đắng lòng thanh niên chủ nick này bị Gay :))
Reply With Quote
  #177  
Old 12-04-2016, 12:21
normalgamervn's Avatar
normalgamervn normalgamervn is offline
Member
Join Date: 09-2014
Posts: 51
Re: Niềm hạnh phúc của một thằng nghèo

Chap 101
Một lúc sau , thì Hân cũng về. Tôi lại lom khom bước lên phòng để nằm một giấc.
_Sặx. Uyên sao cậu nằm đó. Về phòng ngủ đi. Mở cửa ra đập vào mắt tôi là nhỏ nằm nghiêng đang ôm cái gối ,tay thì lướt điện thoại.
_Không ! Không thèm nhìn tôi mà lo bấm bấm.
_Ơ, thế tớ nằm đâu !
_Lên mà nằm, ai cấm cậu đâu.
_Thế thì lên, sợ gì. Tôi nhảy lên nằm một bên nhỏ nhưng cách ra tầm 3 gang tay. Quay sang nhỏ thì thấy đang lướt wap.
_Ngủ đi. Nói xong Uyên lấy cái chăn đắp lên quá ngực tí.
_Sặx, cậu về phòng đi, sao nằm đây. Tôi ngồi bật dậy. Tưởng Uyên đùa ai dè Uyên liều đến thế.
_Cậu cũng là 3D thôi. Chị em ta nằm chung bình thường mà. Nhỏ tỉnh bơ đáp, ánh mắt nhìn tôi vẻ trêu chọc.
_Hở. Nằm luôn xem ai sợ ai.
Nằm một lúc, thì tôi quay sang thấy Uyên ngủ rồi.
Vội chắp tay sau đầu và nhìn lên trần nhà. Rồi lại nhìn qua Uyên.
Uyên nằm ngủ khuôn mặt quay sang phía tôi. Nhỏ có khuôn mặt trắng, bờ môi nhỏ nhắn chúm chím. Từng sợi tóc khẽ tung bay phía trước.
Uyên thật xinh khi không phải nói là quá xinh. Lúc này đây tôi thấy một thiên thần đang ngủ… Tôi cứ nhìn Uyên, tôi giống như bị mê hoặc bởi con người ấy.
Tôi lấy tay vuốt lại sợi tóc cho nhỏ rồi tính chạm vào má nhưng rút tay lại. Nhưng hành động vẫn thắng ý nghĩ. Tôi nhẹ nhàng lấy ngón trỏ sờ nhẹ vào má Uyên. Tim tôi đập thình thịch, mồ hôi ra từ từ trên khuôn mặt.
Lần đầu sờ má con gái tôi có một cảm giác thinh thích. Nhìn thấy bờ môi Uyên, tôi xích lại gần hơn khuôn mặt Uyên. Từng hơi thở của nhỏ phả vào mặt tôi. Tôi rón rén làm thật nhẹ nhàng, gần thêm nữa thì mũi tôi đã chạm chạm mũi Uyên. Tí nữa là hôn được môi, chỉ cần thêm mấy giây nữa là được rồi… Bỗng, mắt nhỏ mở to ra làm tôi giật mình tay quơ loạn xạ, mặt quay sang phía khác, tim đập nhanh hơn, thở khó hơn.
_Quân, cậu… Uyên ngồi thẳng dậy nhìn tôi.
_Uyên Uyên à. Lúc nãy nãy ý. Tớ tớ ….chỉ là tớ tớ. Chỉ là. Tôi ngắc ngứ, thở mạnh.
_Cậu nói đi, cậu tính làm gì ? Uyên nói tiếp, có vẻ nhỏ không bỏ qua chuyện này. Mà hôm nay không biết mình bị cái gì mà làm thế không biết. Ôi @@.
_Uyên à ! Tớ tính tính… à mà cậu ăn hoa quả không tớ xuống lấy cho. Tôi vừa kịp ngồi dậy chưa kịp đi thêm bước nào nữa thì bị nhỏ gọi lại.
_Cậu nói nhanh. Uyên nói giọng lạnh lùng.
_…! Tôi im lặng.
_Cậu tính làm gì hở ? Uyên đưa ánh mắt thách thức nhìn tôi
_Tớ tớ xin lỗi. Tôi cúi mặt xuống giọng lí nhí như trẻ con bị phạt.
_Cậu nhìn vào mắt tớ này. Uyên nói
_….! Ngước mắt nhìn nhỏ.
_Ưm.ưm. Không nói không rằng Uyên hôn lấy môi tôi. Tôi cảm giác có một dòng điện chạy qua người, từng bộ phận trên người bị đơ một lúc. Một bờ môi mềm mại cuốn lấy môi tôi. Uyên nhẹ nhàng vòng tay qua cổ tôi, tôi như bị mụ mị cuốn vào trong mê cung do nhỏ tạo ra. Mắt nhắm từ từ và tôi có thể cảm nhận hơi thở mạnh hơn từ Uyên. Đó là lúc tôi biết hôn một ai đó.
_Hì. Uyên cười thở từng hơi thở mạnh vì hôm cũng tầm 1phút nên thiếu ôxi.
_Tớ xin lỗi. (Hôn xong rồi xin lỗi người ta@@ hên chưa bị uýnh)
_Ngủ đi, 18h rồi. Tí bắt xe về nhà. Uyên không đề cập gì đến chuyện xảy ra.
_Cậu ngủ đi, tớ tớ vào rửa mặt tí. Tôi nói.
_Có Duyên thật đó. Lúc đó cũng như vậy nhưng hơi khác tí. Hihi. Uyên cười.
Bước vào trong rửa mặt cho tỉnh táo rồi ngón tay tôi bật chợt sờ lên môi. Không biết phải diễn tả như thế nào đây nữa. Tôi bất chợt nở một nụ cười nhẹ.
Bước ra phòng, thấy Uyên đang ngủ không dám làm liều nữa tôi bước xuống nhà xem mấy thằng bạn như thế nào?
Xuống thì thấy chắc thằng Hòa đang nằm giữa sàn nhà. Tụi kia chắc được mấy nhỏ gọi dậy về rồi…
_Ê Hòa, dậy mày. Tôi lay lay người nó.
_Mày kút đi, bia đâu. Uống tụi mày. Zô nào… Thằng Hòa nó nói rồi giơ tay ra loạn xạ.
Tôi cũng kệ, rồi bước ra ngoài sân ngồi. Ngồi một lúc thì thấy Sún ngồi xuống cạnh bên.
_Anh nhớ nhà à ? Bé Sún hỏi.
_Ừ, hi. Mà tối nay anh về quê đấy. Ngày kia lại lên.
_Vâng.
_Ở nhà nhớ ngoan nghe chưa cô nương? Tôi xoa nhẹ đầu Sún.
_Đừng xoa đầu em mà. À mà anh đợi tí, em lên soạn ít đồ áo đưa về cho Cún. Nói xong nhỏ chạy lên phòng để lại một mình ngắm sao…
__________________
Đắng lòng thanh niên chủ nick này bị Gay :))
Reply With Quote
  #178  
Old 12-04-2016, 12:32
normalgamervn's Avatar
normalgamervn normalgamervn is offline
Member
Join Date: 09-2014
Posts: 51
Re: Niềm hạnh phúc của một thằng nghèo

Chap 102
Lấy áo quần của bé Sún bỏ vào balô để đem về cho bé Cún. Tôi cũng lấy tạm hai bộ nhét vào luôn. Nhìn vào điện thoại nhỏ Uyên thì cũng 19h30 rồi. Hình nền điện thoại là hình nhỏ đang chu mỏ sociu. Đang lơ ngơ nhìn thì có người gọi tới lưu là Mámì.
_Uyên, Uyên. Dậy. Có người gọi điện kìa. Tôi vừa nói vừa lắc lắc vai nhỏ.
_Ưm…ưm. Nhỏ quay qua hướng khác rồi đạp tung cái chăn ra.
Nhỏ mặc một cái quần ngắn, áo rộng dài.
_UYÊN, DẬY. CHÁY NHÀ, DẬY NHANH. Tôi hét lớn vừa hét vừa lắc lắc vai nhỏ.
_Hả, cháy nhà. Cháy, chạy nhanh. Nhỏ luống cuống, lắp bắp chạy ra cái cửa.
_Haha, chịu dậy rồi hả. Mámì gọi nè. Mà lần sau nhớ mặc quần dài vào nhé. Tôi đưa cái điện thoại cho Uyên. Nhỏ cầm lấy mái tóc rối xù, vừa cầm điện thoại vừa ngáp dài rồi bước về phòng.
Tôi nhảy lên giường nằm 2 tay 2 chân dang rộng ra. Hít thở một cái thật sâu tôi nhận thấy được mùi thơm của Uyên để lại. Ôm chiếc gối của Uyên lúc nãy ôm ngủ.
Ôi. Gối cũng thơm@@. Bỗng…
Tôi ngồi bật dậy, như vậy là sao? Tại sao mình lại làm vậy chứ ? Quay sang nhìn chiếc gối rồi suy nghĩ lại việc mình làm lúc nãy…!
_Cốp…ui za. Tôi tự gõ vào đầu mình rồi lắc đầu .Mình điên rồi, điên rồi…
Bước xuống nhà dìu thằng Hòa lại ghế sofa nằm rồi tôi chạy ra ngoài sân lấy xe phóng đi.
Hà nội về đêm rất đẹp. Những ánh sáng của đèn LED ở các biển quảng cáo… Tạo nên một không gian trong ánh đèn rất lung linh.
Đi loanh quanh Hà nội thì thấy bên đường có cái quán cầm đồ. Tôi vội phóng tới.
_Anh ơi ! Cho em hỏi cái điện thoại to to ý bao nhiêu tiền ạ? Tôi lấy tay chỉ vào cái Samsung galaxy Y.
_Cái đó 1triệu2 em. Chủ quán nói.
_Thế anh lấy cho em cái máy đen đen đấy đi. Bao nhiêu anh?
_1280 , 200k em à !
_150k bán không anh? 150k thì em mua.
_Thôi ,anh bán rẻ cho chú. Suy nghĩ mấy phút rồi ổng mở cửa kính lấy ra đưa cho tôi cái điện thoại. Tôi rút tiền ra và trả cho anh ý.
Bước ra khỏi quán hí hửng như trẻ con nhận được quà. Thế là có điện thoại rồi, giờ chỉ cần đi mua cái Sim nữa là Ok.
Chạy lòng vòng thì cũng mua được, rồi phóng về nhà…
_Anh Kòi, đi đâu về thế ? Sún ngồi xem fim hàn vừa quay qua hỏi tôi.
_Hehe, anh đi mua điện thoại nè. Nói xong tôi rút trong túi ra cái cục gạch đen xì.
_Anh mua bao nhiêu? Đưa đây em gọi qua em lưu số điện thoại anh?
_Nè.
Ngồi một lúc thì cũng chuẩn bị đến giờ ra bắt xe. Tôi dặn bé Sún là mai nhớ nhắc thằng Hòa là tôi và Uyên xin nghỉ phép một ngày.
_Ơ, sao chị Uyên lại đi cùng anh ? Sún nhíu mày hỏi tôi.
_Nhỏ đòi đi, em biết đấy. Anh không cản được. Tôi quay sang nói nhỏ.
_Thì thầm gì đấy ?
_Uyên cậu xuống rồi hả. Nói gì đâu. À mà tớ mới mua điện thoại. Hehe.
_Đâu. Điện thoại gì?
_1280 đó chị. Sún đưa điện thoại ra.
_Cũng được. Điện thoại này mà nhắn tin với người yêu thì nhất luôn rồi Quân nhỉ.
_Ờ hè.
_À mà, quần áo đâu? Sao chỉ mặc cái quần jean, áo thun thế hả và cái túi thế hả? Tôi ngạc nhiên hỏi.
_”Thì lúc về quê có ai đó mua quần áo mà…” Uyên ghé tai nói nhỏ với tôi.
_……! Tôi im lặng đỏ mặt.
_Thế thôi, bé ở nhà ngoan nha. Khi nào về anh có quà. Ok…
_Vâng thế hai anh chị đi đi. Nhớ có quà cho em là được.
Bước ra khỏi nhà, tôi và Uyên đi bộ sải bước trên đường.
_Uyên cậu gọi cho ai thế? Tôi quay qua hỏi nhỏ khi thấy đang nói chuyện với ai đó.
_Linh, cậu ấy sắp tới rồi.
_Oh, hi.
Đợi một lúc thì thấy bóng dáng phía xa xa là một cô gái đang đeo headphone. Tóc đang bay bay trong gió. Ling mặc một cái áo xanh ngắn tay, khoác bên ngoài là cái áo đen dài. Nhỏ mặc một cái quần jean xanh, bó. Với chiếc túi màu đỏ khoác chéo ngang vai…
Một lúc sau, thì cả 3 cùng bước lên xe….
__________________
Đắng lòng thanh niên chủ nick này bị Gay :))
Reply With Quote
  #179  
Old 12-04-2016, 12:45
pumchiu's Avatar
pumchiu pumchiu is offline
Junior Member
Join Date: 03-2010
Posts: 0
Re: Niềm hạnh phúc của một thằng nghèo

Đây là truyện hở mấy bác?
__________________

Cũng có chữ Ký
Reply With Quote
  #180  
Old 12-04-2016, 13:16
texas instrument's Avatar
texas instrument texas instrument is offline
Senior Member
Join Date: 12-2011
Location: Nơi ko ai sống
Posts: 110
Re: Niềm hạnh phúc của một thằng nghèo

Quote:
Originally Posted by pumchiu View Post
Đây là truyện hở mấy bác?
Tất nhiên rồi
__________________
Quote:
Yêu Em Không Cần Lí Do
Reply With Quote
Reply

« Previous Thread | Next Thread »
Thread Tools

Posting Rules
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is On
Smilies are On
[IMG] code is On
HTML code is Off


All times are GMT +7. The time now is 04:53.