Reply
 
Thread Tools
  #131  
Old 09-04-2016, 05:56
normalgamervn's Avatar
normalgamervn normalgamervn is offline
Member
Join Date: 09-2014
Posts: 51
Re: Niềm hạnh phúc của một thằng nghèo

Tiếp chap 75:
Tôi bước ra ngoài sân và phóng xe về như bình thường.
Đi một quãng nữa thì thấy tiếng xe máy chạy phía sau theo quán tính thì tôi cũng nhìn lại xem thế nào. Thì thấy 3 xe máy đi dàn hàng phóng nhanh tới tôi. Tôi nghĩ chắc sẽ bị up sọt rồi. Đề ga phóng hết mức thấy đường nào tôi quẹo đường đó. Sau một lúc nhìn lại phía sau thì không thấy xe nào nữa tôi mới thở phào nhẹ nhõm. Nhưng điều đó là sai lầm đang đi tìm lối ra đường lúc nãy thì thấy một chiếc xe máy phóng nhanh tới. Tôi liền quay đầu xe và phóng đi. Trên đường tôi suy nghĩ chắc hẳn là mấy thằng lúc nãy gọi Phương.
Đang đi thì thấy phía trước là ngõ cụt mất rồi.
_Bác Minh đây hả. Mình gặp nhau rồi. Thằng này nhìn giống thằng trong điện thoại Phương lưu tên là Tó.
_Nhìn thế mà cũng liều mạng mày nhỉ. Dám đến nhà Phương tán luôn. Thằng khác nói thêm vào.
_Gọi mấy thằng kia về trước đi. Ở đây 3 thằng ta lo được rồi. Thằng tóc dựng nói.
_Giờ tính thế nào đây thằng cu. Quỳ xuống xin lỗi anh hay là muốn nhừ xương đây. Thằng khác nói vào nhìn thằng này thì có cái đầu trọc.
_Mình với Phương không có gì với nhau cả.
_Không có gì, sao mày nghe điện thoại của Phương.Thằng tóc dựng nói
_Mày có biết tao đang tán nhỏ không. Nó nói tiếp.
_Haizz. Liên quan quá nhỉ. Tôi thở dài nói. Xe thì dựng phía sau lưng rồi.
_Cứng quá nhỉ....
__________________
Đắng lòng thanh niên chủ nick này bị Gay :))
Reply With Quote
  #132  
Old 09-04-2016, 06:01
normalgamervn's Avatar
normalgamervn normalgamervn is offline
Member
Join Date: 09-2014
Posts: 51
Re: Niềm hạnh phúc của một thằng nghèo

Chap76:
_Lên tụi bay. Cho thằng cu này ăn hành đuê. Thằng đầu trọc nói.
Thế là 3 thằng nhào vào đánh tôi. Nhưng tôi cũng đã từng học làm sao mà để bị đánh dễ dàng thế được.
Thằng tóc dựng tay nắm thành quyền nhắm vào mặt tôi mà đấm.
_Vùùù. Tôi xoay người tránh cú đấm của nó.
Thấy thế thằng đầu trọc với thằng tóc dựng nhảy vào đánh tôi.
Tụi nó cứ đánh , tôi cứ lùi lại và đỡ chứ không thể tấn công được. Người tụi nó cao to trắng hôi hơn tôi tưởng. Những cú đấm đều dồn hết lực. Khiến một lúc hai tay cũng mỏi rũ ra.
_Khự. 2 đánh 1 nhục như con tó. Tôi lùi lại và thở dốc nói.
_Không phải khích tướng. Đấm chết nó tụi bay. Thằng tóc dựng nói.
2 thằng lại xông vào tiếp. Tôi nhảy lên xoay người đá thằng đầu trọc vào hông nhưng nó né được. Đang được đà tôi tránh những cú đấm của thằng tóc dựng mà dồn tấn công vào một thằng đã. Thằng đầu trọc mất đà , nó đưa tay ra đỡ nhưng cũng đã quá muộn tôi lấy hết sức đấm vào bụng nó. Nó khụy xuống ôm lấy bụng.
Thằng tóc dựng một bên thấy thằng kia bị đánh cũng tính xông lên nhưng bị tiếng nói của thằng khác khiến nó dừng lại.
_Từ từ đã mày, cầm cái này mà chơi nè. Lâu giờ tôi cũng không chú ý thằng này. Thằng này là thằng Bình ,tôi nhìn mặt thấy giống trong màn hình điện thoại.
_Mày ngon quá nhá. Lấy hàng lúc nào tao không biết. Tưởng bỏ mặc anh em. Thằng tóc dựng cười.
_Đến lúc kết thúc rồi mày ,haha. Thằng Bình cười.
Bây giờ tình hình hiện tại rất không có lợi cho tôi. Tay của hai thằng đó cầm một khúc gỗ dài tầm 40cm. Khúc gỗ vuông có 4 cạnh xung quanh điều đó làm tôi hơi rùng mình.
Hai thằng kia cùng xông vào cùng một lúc. Tụi nó cầm khúc gỗ tiến tới đánh tôi, tôi phải né chứ đưa tay ra đỡ cũng không được đánh cũng không xong.
Từng dòng suy nghĩ trong đầu hiện ra. "Trong tình cảnh này chắc hẳn sẽ nằm viện ít ngày rồi. Nhưng tiền lấy đâu ra. Giờ nếu mà chạy thì xe đạp điện sẽ bị chúng nó phá mất..."
Kết thúc dòng suy nghĩ tôi cắn răng nhảy vào mà đánh.
_Hự.
_Mày ngon nha, ngon xông vào. Haha. Thằng Bình nói.
_Để rồi xem. Tôi nhếch mép cười.
_Tao chết cũng phải cho tụi bay lê lết. Nào thì chết. Tôi nhảy vào đánh tụi nó thì khúc gỗ đánh. Từng cú đánh khiến tay tôi như muốn gãy vụn ra.
_Chết con mẹ mày nè. Thằng tóc dựng nói mà cứ phang vào tôi.
_Định mệnh. Tôi cắn răng chịu đựng dù hai cái tay đã hết sức mà muốn thả lỏng.
Nhân lúc thằng tóc dựng cứ phang tôi, tôi cũng tránh né được ít phát và dùng sức của cái tay phải. Lúc nó không chú ý tôi đấm vào phía sau đầu nó. Nó khuỵu xuống. Tôi nhảy vào mà đấm vào mặt nó. Mọi cú đấm của tôi đều dồn hết lực. Tôi dường như không điều khiển được hành động của bản thân nữa. Đôi tay dù muốn gãy rũ nhưng tôi vẫn cố sức để đấm.
_Bốp. Một cú đánh của thằng Bình dành cho tôi ở phía sau lưng. Tôi lơ mơ thân hình đổ rụp xuống. Mắt tôi có vẻ như mờ đi nhưng tôi vẫn cảm nhận được xung quanh. Nó lấy khúc gỗ đánh vào người tôi. Toàn bộ giác quan như bị tê liệt cả. Từng giọt nước mắt tuôn ra, có phải số tôi đã định phải chịu khổ như vậy không.
Sau một lúc thì tôi cũng không cảm nhận được cái gì nữa. Đôi mắt nhắm lại, xung quanh là một màu đen tăm tối.
_Tách...tách. Tôi lờ mờ mở mắt. Thì ra là mưa, chắc nó cũng thương tôi.
Hình ảnh thằng con trai nằm giữa đường hẹp ở trong ngõ, máu me đầy mình. Những giọt mưa chảy lên khuôn mặt tôi, tôi cảm nhận được nó.
Sau một lúc tôi cố gắng chống hai tay để ngồi dậy nhưng không thể. Hai cánh tay đau và rát lắm.
Vật lộn mãi mới ngồi được dậy. Tôi cố gắng lết vào một bức tường để dựa mình vào đó. Cơn mưa vẫn không có dấu hiệu ngừng lại. Máu trên đầu vẫn cứ chảy ra. Chẳng lẽ tôi phải chết ở đây sao.
Ngồi một lúc thì mắt tôi lại muốn thả mình vào giấc ngủ nhưng tôi cố gắng đứng dậy để lết về. Nhưng biết về đâu đây. Về nhà bác Thanh thì không được còn về nhà ai đây. Tôi cố dựa thân mình vào bức tường để rướn người dậy.
Từng bước đi tập tễnh tới cái xe. May là tụi nó không phá cái xe của tôi.
Xe đạp điện đã bị thấm nước mưa nên cũng trục trặc. Hai tay run run nắm lấy tay cầm mà sao khó quá. Tôi đề ga và đạp để đi, ngoài đường tầm này cũng ít người qua lại. Có nhiều đi qua cũng nhìn. Nhưng tôi mặc kệ. VÌ TÔI QUÁ MỆT MỎI RỒI....
__________________
Đắng lòng thanh niên chủ nick này bị Gay :))
Reply With Quote
  #133  
Old 09-04-2016, 06:03
normalgamervn's Avatar
normalgamervn normalgamervn is offline
Member
Join Date: 09-2014
Posts: 51
Re: Niềm hạnh phúc của một thằng nghèo

Chap77:
Tôi cố gắng giữ vững tay lái nhưng không thể. Từng hạt mưa cứ tuôn xuống xối xả vào mặt tôi.
Nhìn xung quanh tôi cảm thấy mọi thứ như nhoè đi. "Xoảng" tôi và xe đổ rụp xuống đường. Tôi hoàn toàn không cảm thấy bị đau nữa. Vì từng bộ phận đã bị tê vì lạnh.
Mọi thứ xung quanh tôi còn là màu đen và tôi thiếp đi lúc nào không hề hay biết.
Một cánh đồng lúa hiện ra trước mắt tôi.
_Anh Quân. Bé Cún thấy tôi liền vẫy vẫy tay.
_Hì. Cún ra đây với ai thế. Tôi quỳ xuống vuốt lấy đôi má của em.
_Dạ ở nhà chán quá em ra đây chơi thôi. Cún phồng má nói. Tay thì cầm ngọn cỏ chơi.
_Anh đi chơi với em nhé. Bé mỉm cười đưa tay ra.
_Ok hì. Tôi nắm lấy tay bé, bàn tay nhỏ nhắn mềm mại. Tôi và bé đi suốt hết đường trên cánh đồng.
_Anh Quân nhắm mắt lại đi. Cún nhí nhảnh khươ khươ ngọn cỏ trước mặt tôi. Tôi nhắm mắt lại, một lúc vừa mở mắt ra thì không có ai đấy nữa. Tôi chạy xung quanh tìm em nhưng không thấy. Từng bước chân tôi mỏi rũ vì chạy. Tôi dừng lại hai tay chống xuống đầu gối mà thở.
_Quân. Một giọng nói nghe quen thuộc.
_Linh. Sao cậu ở đây thế? Tôi ngước mắt nhìn.
_Cô ấy đi cùng tôi. Tiếng của thằng con trai, không ai khác chính là thằng Hùng. Hắn chẳng phải tán Uyên sao. Sao giờ lại cùng Linh. Từng câu hỏi được đặt ra trong đầu tôi.
_Linh , cậu yêu anh ta à. Tôi nhìn Linh.
_T.ớ...
_Đúng. Linh là bạn gái của tôi. Thằng Hùng nói tiếp.
_Mà sao hai người ở đây. Tôi hỏi tiếp.
_Vì bọn tao thích....
Tôi lại quay đầu đi vì không muốn làm phiền họ. Đang đi thì thấy phía trước có căn nhà nhỏ. Tôi nhìn sao mà quen quá.
_Mẹ. Bước vào tôi thấy mẹ đang ở ngoài sân cày lúa.
_Quân con về lúc nào thế. Mẹ tôi chạy ra.
_Dạ con mới về mà mẹ. Tôi mỉm cười nhìn mẹ.
_Vào nhà đi con.
_Vâng. Tôi bước vào thì thấy ba tôi cùng bé Cún đang ở dưới bếp nấu ăn.
_Quân mới về à con. Ba tôi nói
_Dạ con mới về. Có cần con giúp gì không?
_Thôi. Con mới về thì nghỉ tí đi. Để ba nấu ăn cho.
Tôi nhìn xung quanh ngôi nhà. Mọi vật vẫn y như cũ. Đang tính đi xuống bếp thì mọi cảnh vật xung quanh bỗng biến thành màu trắng.
_Ba mẹ ơi... Ba mẹ đâu rồi... Tiếng của tôi phát ra.
_Bác sĩ , thằng bé tỉnh rồi. Tiếng nói của một người lớn tuổi.
_Để tôi xem.
Tôi lờ mờ mở mắt, mọi thứ xung quanh nhạt rồi dần dần hiện rõ ra.
_Á đau... Tôi cố gắng ngồi dậy nhưng không thể. Tôi nhìn xuống phía dưới thì thấy hai tay đang được băng lại.
_Cháu tỉnh rồi à. Đập vào mắt tôi là một bác lớn tuổi.
_Vâng. Cháu đang ở đâu đây ạ.
_Bệnh viện, tối hôm trước lúc bác đi làm về thì thấy cháu đang nằm ở dưới đường. Máu me đầy mình nên bác đưa vào đây. Bác ấy nói.
_Vâng, cháu cảm ơn. Hai hàng nước mắt lại trào ra.
_Giờ cháu có thể nghỉ lấy sức rồi có thể xuất viện. Bác sĩ nói.
_Thôi. Bác cho cháu xuất viện bây giờ luôn cũng được. Cháu cảm thấy khỏe rồi. Tôi nói dối vì nếu ở lại lâu thì tiền viện phí lấy đâu ra mà trả.
_Cháu yên tâm ở đây nghỉ ngơi đi. Tiền viện phí bác lo hết rồi. Bác trai cười hiền nói.
_Nhưng cháu...
_Không nhưng nhị gì hết, giờ cháu cứ nghỉ ngơi đi. Mà cháu có số điện thoại người nhà không.
_Dạ không, cháu ở dưới quê lên ở với bác. Học và đi làm luôn. Hôm trước đi dạy về thì bị mấy thằng vây đánh. Tôi nói.
_Tuổi trẻ bây giờ thế đấy. Thôi ,cháu nghỉ ngơi đi. Lúc nào bác tới thăm.
_Vâng.
Tôi đã nghỉ học 2 ngày rồi. Không biết bây giờ bác Thanh và thằng Lâm sao nhỉ. Còn việc gia sư nữa... Tôi suy nghĩ rồi từ từ chìm vào giấc ngủ.
Sáng ngày thứ 5 thì tôi được bác sĩ cho xuất viện. Tôi có hỏi bác sĩ là bác cứu tôi tên gì? Ở đâu? Để sau này đến để trả ơn.
Bước ra cổng bệnh viện thì mọi người đều hướng mắt vào tôi. Hai tay thì đều băng bó. Trên đầu thì cũng được băng nhưng ít hơn. Bộ quần áo vẫn đang thấm máu vì dù giặt qua nhưng vẫn không thể tẩy hết màu đỏ.
Mọi người đi qua chỉ trỏ có, thương hại có. Tôi cứ đi bộ như thế vì đường xá vẫn chưa quen nên gặp ai tôi cũng hỏi đường. Đi được một đoạn đường thì cũng may gặp được một bác xe ôm tốt bụng.
_Nhà con ở đâu, bác chở về cho.
_Dạ thôi bác ạ, con không có tiền đây ạ. Tôi mệt mỏi nói. Dù xuất viện nhưng trong người tôi vẫn còn sốt và mệt.
_Tiền nong gì? Lên đi bác chở về. Nhìn cháu đi mà khổ quá.
_Vâng. Cháu cảm ơn. Bác chở cháu về số nhà xyz. Đường Hồ Tùng Mậu ạ.
Đi một lúc cũng tới. Tôi cảm ơn bác rồi thất thểu bước vào trong ngõ.
_Lâm. Tiếng tôi nói nhỏ.
_Quân mày sao thế? Có sao không ? sao lại ra thế này. Nó hớt hải chạy lại.....
__________________
Đắng lòng thanh niên chủ nick này bị Gay :))
Reply With Quote
  #134  
Old 09-04-2016, 06:04
normalgamervn's Avatar
normalgamervn normalgamervn is offline
Member
Join Date: 09-2014
Posts: 51
Re: Niềm hạnh phúc của một thằng nghèo

Chap78:
_Quân. Cháu sao thế. Sao lại băng bó cả người thế cháu. Bác Thanh chạy vội ra xem tôi thế nào.
_Dạ cháu...cháu bị tai nạn. Tôi nói dối.
_Cháu không sao chứ.
_Dạ không, cháu thấy hơi mệt.
_Mày mất tích 2 ngày, Ngọc 2 ngày này qua hỏi thăm mày liên tục đấy. Thằng Lâm nói.
_Tí mày đi học thì nói giùm với Ngọc. Xin cô cho tao nghỉ một ngày nữa. Tôi quay sang nói.
_Ừ thôi, mày nghỉ đi.
_À mà nhớ nói giùm tao là tao bị ốm nhé. Tôi nói với nó.
_Ok.
Tôi lại nằm lên giường, một lúc sau tôi lại thả mình vào giấc ngủ sâu.
_Quân.
_Sao cậu ấy lại bị như thế. Tiếng của Ngọc.
_Ơ, Ngọc à. Tôi lờ mờ mở mắt ra.
_Quân, sao cậu lại...
_Tớ bị tai nạn rồi may lúc đó có người đưa vào viện. Tôi nói
_Thế cậu nghỉ đi. Chiều tớ qua thăm mà mấy bạn trong lớp cũng lo cho Quân lắm đó.
_Thế Ngọc có nói gì với họ không? Tôi hỏi.
_Có.
_Uầy, Lâm đỡ tao dậy mày. Ngủ cả sáng đau lưng quá. Tôi nhíu mày nói.
_Ờ.
Ngọc cũng ra về, tôi được thằng Lâm đỡ dậy. Nhìn lên đồng hồ thì cũng gần 12h.
_Cháu làm phiền gia đình. Bước xuống bếp tôi thấy bác Thanh đang chuẩn bị dọn cơm lên.
_Có gì đâu cháu. Cứ xem như đây là nhà mình là được rồi. Bác ấy nở nụ cười hiền nói.
_Vâng.
Được một lúc thì cơm canh cũng được dọn lên.
_Ăn đi mày. Thằng Lâm không chú ý đến tôi bị cả hai tay mà nó cứ nhai ngồm ngoàm.
_Mày nghĩ tao gắp bằng chân à. Tôi nói.
_Lâm gắp cho Quân đi. Tay như thế làm sao ăn. Bác Thanh nhăn mặt nói.
_Nè, ăn đi cho chóng lớn em gái. Thằng Lâm troll tôi.
_Hừ. Tôi cũng phải nhịn mà cố nuốt. Sau này tay khỏe lại giết nó sau.
_Nhìn gì thế mày. Tôi quay sang nó hỏi.
_Có người đẹp mày ơi, hình như đến nhầm nhà. Thằng Lâm ngây thơ nói.
Tôi quay ra phía cổng thì thấy Hân, Ngọc, Linh, Uyên, Lan Anh, Trang, Chị Linh, Chị Oanh đi vào trước còn ở phía sau là tụi thằng Hoà, Phong, Khánh, Trung, Phương, Quang và anh Long.
_Quân. Hân là người chạy vào đầu tiên. Từng giọt nước mắt rơi xuống trên khuôn mặt đáng yêu đó.
_Huhu, sao cậu thế này. Huhuhu.
_Cháu chào bác. Toàn bộ team chào bác Thanh.
_Chào các cháu, các cháu ngồi đi.
_Tớ không sao mà, đừng khóc thế chứ. Tôi lấy cánh tay phải chùi đi những giọt nước mắt trên khuôn mặt Hân. Tôi biết nhỏ cũng lo cho tôi lắm chứ.
_Huhuhu, sao cậu lại thành ra thế này. Hân vẫn khóc, nhỏ đứng lên choàng ôm lấy tôi.
_Tớ không sao mà đừng khóc. Ngoan nào. Tôi lấy tay phải ôm qua lưng Hân nói.
_Hức, như thế mà không sao à. Sau một lúc đứng như vậy thì Hân mới chịu bỏ tay ra.
_Hức, Quân không sao chứ. Lan Anh cũng khóc.
_Tớ không sao không sao mà. Tôi cười gượng gạo đáp.
_Nhóc có sao không. Chị Oanh nói.
_Dạ không, hìhì.
_Tí nữa Hòa và mấy ông này nữa đưa Quân về nhà để tụi tôi tẩm bổ. Trang mắt đỏ hoe nói.
_Ok, yes madams.
Tôi nhìn Linh và Uyên hai nhỏ cũng nhìn tôi. Trong mắt của hai người ấy tôi cảm thấy một cái gì khó hiểu khó diễn tả.
_Con cảm ơn gia đình nhiều. Thôi, con không dám làm phiền gia đình nữa. Con xin phép. Tôi mỉm cười nói với bác Thanh.
_Không có gì đâu con. Khỏe thì tới chơi gia đình bác nhé.
_Vâng.
_Thôi, tao về nha mày. Chị Linh , Ngọc em/tớ về nha. Tôi nói.
_Nhớ giữ sức khỏe nhé. Cả 3 người đồng thanh.
_Quân, sao mày... Thằng Hòa hỏi tôi.
_Khi nào tao kể cho. Tôi nói.
_Giờ gọi taxi chở Quân về. Ai đi với em ấy. Chị Oanh nói.
_Để em cho. Linh , Hân, Uyên đồng thanh.
_Thế 3 em đi theo nhóc nhé. Tụi chị về trước đây.
_Vâng.
Thế là chỉ còn lại 4 người đứng đó. Tôi thì không muốn nói chuyện Uyên, Linh vào lúc này.
Được một lúc thì 4 đứa lên taxi.
Tôi thì ngồi giữa ở ghế phía sau sau. Hân ngồi bên trái tôi. Ở bên phải thì Uyên và Linh cùng ngồi đó luôn. Dù ở phía trước có một cái ghế đang bỏ không.
_Cháu nào lên ngồi ghế trước đi. Bên sau chật rồi. Chú tài xế taxi nói.
_Thôi, như thế này cũng được không sao đâu chú. Linh nói.
_Thế cũng được mấy cháu chịu khó nhé.
Đi được một lúc thì tôi nóng không chịu được. Ngồi chật khiến tôi mỏi.
_Chú ơi, dừng xe cho cháu lên phía trước đi ạ. Chật quá. Tôi nhăn mặt nói.
_Đợi chú tí.
Được một lúc thì tôi cũng được giải thoát mà lên ghế phía hàng trên ngồi.
_Tay với đầu cháu sao thế. Chú tài xế taxi quay qua tôi hỏi.
_Dạ cháu bị ngã xe. Tôi nói dối.
_Hiện giờ tai nạn giao thông nhiều. Nên chú ý đi cháu à.
_Vâng.
Tôi quay xuống nhìn 3 người con gái. Trong ánh mắt họ đều có một sự khác nhau. Và tôi không giải thích được trong những ánh mắt đó nói lên điều gì....
__________________
Đắng lòng thanh niên chủ nick này bị Gay :))
Reply With Quote
  #135  
Old 09-04-2016, 06:06
normalgamervn's Avatar
normalgamervn normalgamervn is offline
Member
Join Date: 09-2014
Posts: 51
Re: Niềm hạnh phúc của một thằng nghèo

Chap79:
_À chú ơi. Chú đi đến số nhà 402. Đường xyz. Tôi nhớ còn một chuyện chưa làm.
_Quân , cậu tới đó làm gì?. Hân hướng mắt lên nhìn tôi nói.
_Tớ có chuyện cần làm.
Đi một lúc cũng tới nơi.
_Mấy cậu ngồi đây tí nha. Tớ vào chút rồi ra. Tôi quay xuống nói.
Bước ra khỏi xe tôi chạy lại bấm chuông.
_King coong...King coong.
_Quân, Anh bị sao thế. Không lẽ chuyện thằng Bình nói là thật. Bé Phương đi ra mở cổng, nhỏ nhìn tôi lo lắng.
_Hì anh không sao mà. Tôi cười nhẹ.
_Tại em hết, huhu. Em...em xin lỗi. Phương oà khóc. Nhỏ vẫn thế mặc quần thun, áo ngắn. Hôm nay tóc được xoã xuống sang hai bên.
_Anh có sao đâu. Khóc làm gì. Tôi cười.
_Vì một cuộc gọi mà mấy thằng bạn em làm ra như vậy. Phương cứ đứng khóc.
_Anh không...
_Ai đã làmChap79:
_À chú ơi. Chú đi đến số nhà 402. Đường xyz. Tôi nhớ còn một chuyện chưa làm.
_Quân , cậu tới đó làm gì?. Hân hướng mắt lên nhìn tôi nói.
_Tớ có chuyện cần làm.
Đi một lúc cũng tới nơi.
_Mấy cậu ngồi đây tí nha. Tớ vào chút rồi ra. Tôi quay xuống nói.
Bước ra khỏi xe tôi chạy lại bấm chuông.
_King coong...King coong.
_Quân, Anh bị sao thế. Không lẽ chuyện thằng Bình nói là thật. Bé Phương đi ra mở cổng, nhỏ nhìn tôi lo lắng.
_Hì anh không sao mà. Tôi cười nhẹ.
_Tại em hết, huhu. Em...em xin lỗi. Phương oà khóc. Nhỏ vẫn thế mặc quần thun, áo ngắn. Hôm nay tóc được xoã xuống sang hai bên.
_Anh có sao đâu. Khóc làm gì. Tôi cười.
_Vì một cuộc gọi mà mấy thằng bạn em làm ra như vậy. Phương cứ đứng khóc.
_Anh không...
_Ai đã làm Quân ra thế này. Tiếng nói lạnh lùng phát ra từ Linh. Tôi ngạc nhiên quay sang thì thấy. Uyên, Linh, Hân đứng ở một bên từ khi nào.
_Ơ không có gì đâu. Tôi quay lại nói.
_Bạn có thể nói cho mình nghe được không. Uyên nhẹ nhàng nhìn Phương nói.
_Không có gì.....
_Cậu im đi để tớ hỏi. Linh lạnh lùng nói lớn.
_Ơ thật ra mọi chuyện là...blap...blap. Phương bắt đầu kể lại.
_Cậu đi làm gia sư hả Quân. Hihi. Làm gia sư cho tớ với. Hân quay sang tôi cười.
_Uầy...
_Phương bạn có thể cho mình số điện thoại tên Bình kia không. Uyên nói tiếp.
_098xxx. Phương đưa số điện thoại cho Uyên.
_Cảm ơn bạn nhé. Nhỏ Uyên cười.
_Không có gì nà.
_À Phương, em nói với mẹ là anh ở nhà ít ngày. Lúc nào khoẻ anh đi dạy nhé. Tôi nói.
_Vâng.
Sau một lúc thì 4 đứa chúng tôi lại về đến nhà.
Uyên ở lại phía sau trả tiền cho chú tài xế taxi. Hân thì đi một bên đỡ tôi. Đi vào trong được tầm mấy chục bước tôi quay đầu lại phía sau và đi. Linh cũng nhìn thấy tôi đang nhìn cũng đã lâu rồi không được nói chuyện với nhỏ.
_Chào mừng anh chiến sĩ đã về nhà...haha. Thằng Trung nói.
_Chiến sĩ cái đầu gối tao nè. Tôi nói lại.
_À được. Bị như vậy mà cũng cứng. Tí mấy thằng ta đưa nó lên giường thông. Thằng Khánh nhào zô.
_Uầy, Phương , Quang hai đứa mày lâu giờ không gặp. Tôi nhìn hai đứa đó.
_Ừ hè. Tao tính gặp mày giao thông vài phát cho đỡ nhớ mà nhìn thế này thì...chậc...chậc. Thằng Phương vuốt cằm nói.
_Èo.
_Hahaha. Thằng nào cũng muốn giao lưu với mày rồi Quân ạ. Thằng Quang béo nói vào.
_Quân , vào đây tao hỏi tí. Thằng Hòa nói.
_À ừ. Tôi bước vào trong phòng cùng nó.
_Nói thật đi mày bị ai đánh à. Thằng Hòa nhìn tôi nói.
_Ừ, thôi không sao đâu.
_Thằng nào thế mà mày làm gì mà bị đánh.
_Tí hỏi Uyên hoặc Linh nha. Tôi đáp.
_Ừ, mà tao... Nó nói rồi tự nhiên ngắt quãng.
_Sao.
_Uyên và Linh biết hết rồi. Thằng Hòa thở dài nói.
_Sao..sao Linh với Uyên biết được. Tôi hỏi lại.
_Tao, Lan Anh và Trang nói lúc mày không đi học mà nằm trong bệnh viện ấy. Tao không thể để hai người họ hiểu nhầm mày được vì tao thấy hai đứa đó cũng thích mày. Thằng Hòa nói.
_Hahaha, thích tao ư, nực cười. Mày nghĩ hai đứa đó thích tao ở điểm gì? Tôi cười
_Ừ thôi. Tao nói thế thôi. Mà chiều bé Thảo về thấy mày như vậy lại khóc bù lu bù loa cho xem. Thằng Hòa nói
_Bé Sún đi học sớm nhỉ mà thôi ra ngoài đi. Tôi nói rồi bước ra ngoài cùng nó.
Ra ngoài thấy chị Oanh , Lan Anh, Trang và Hân đang nấu ăn trong bếp. Mấy thằng bạn cũng được đảm nhiệm làm osin do mấy tiểu thư sai bảo lặt vặt.
Đang đứng nhìn thì có tiếng nói sau lưng tôi.
_Quân, vào đây tớ có chuyện nói với cậu. Uyên nhìn thẳng vào mắt tôi nói.
_Có chuyện gì để nói chứ. Tôi nói xong thì nhận thấy khoé mắt Uyên hơi đỏ rồi
_Ừ thì vào.
Bước vào trong tôi cảm thấy không gian thời gian như chậm lại vậy. Không khí trong phòng căng thẳng.
_Tớ xin lỗi vì đã không tin cậu, huhu. Tớ biết bây giờ nói gì cũng đã quá muộn. Cậu tha thứ cho tớ nhé. Uyên khóc, từng giọt nước mắt lăn trên má rồi rơi xuống.
_Uyên à, mình biết bạn thấy mình đang thương hại mình thế nên hãy sống thật với bản thân mình nhé. Đừng làm thế nữa. Tôi nói rồi toan bước ra.
_Không không, huhu, cậu đừng đối xử với tớ như thế mà. Tớ xin vì đã làm thế với cậu. Nhưng cậu đã thử đặt cậu vào vị trí của tớ chưa. Lúc đó cậu sẽ làm thế nào? Tớ cũng là con gái lúc thấy cậu nói vậy tớ cũng đau lắm chứ. Huhu, bây giờ tớ biết sai rồi mà. Huhu. Uyên chạy lại ôm từ phía sau lưng tôi. Tôi cảm nhận được từng giọt nước mắt đang thấm vào lưng mình.
_Hãy để thời gian trả lời đi Uyên à. Mình xin lỗi, mình không thể. Tôi dùng tay phải mở tay Uyên ra.
Tôi bước ra cửa và nhìn lại, Uyên đang quỳ xuống ôm mặt khóc...
Reply With Quote
  #136  
Old 09-04-2016, 06:16
normalgamervn's Avatar
normalgamervn normalgamervn is offline
Member
Join Date: 09-2014
Posts: 51
Re: Niềm hạnh phúc của một thằng nghèo

Chap80:
Tôi bước ra bên ngoài rồi bước từ từ lên phòng mình.
Từng bước chân là từng dòng suy nghĩ tôi hiện ra trong đầu. Phải chăng tôi làm vậy là sai. Nhưng tôi không còn cách nào khác ngoài cách. Uyên đã quá thay đổi so với trước, lúc trước nhỏ là một người nhí nhảnh ngây thơ ,đáng yêu còn bây giờ tôi thấy thật là xa quá đi. Tôi không biết diễn tả như thế nào ngoài 2 từ "Xa Lạ" đối với Uyên.
Phải chăng thời gian vật chất hay gia cảnh khiến người ta thay đổi.
Từng dòng suy nghĩ được đặt ra cũng là lúc tôi từ từ nhắm đôi mi lại lúc nào không hay biết.
Đang lơ mơ ngủ thì có tiếng người gọi tôi dậy.
_Quân, dậy mau mày có chuyện lớn rồi. Thằng Trung kêu tôi dậy.
_Có chuyện gì? Tôi nheo mắt lờ mờ nói.
_Uyên có chuyện rồi xuống nhà nhanh lên. Thằng Trung nói rồi nó chạy xuống trước.
Tôi choảng tỉnh ,chạy vào WC mở vòi nước ra để rửa mặt rồi chạy nhanh xuống nhà.
_Có chuyện gì vậy? Tôi hớt hải nói ở dưới nhà thì đông đủ cả ngoài Uyên.
_Lúc nãy tớ thấy Uyên ôm mặt khóc rồi chạy ra lấy xe máy phóng đi mà không biết đi đâu. Vừa rồi có bạn của Uyên gọi nói Uyên đang uống say ở quán Bar nào ý. Đang ngồi theo thằng nào ấy. Lan Anh nói giọng lo lắng.
_Thế Uyên uống ở quán nào? Tôi hỏi tiếp.
_Tụi tao biết rồi. Giờ mày ở nhà. Tao, anh Long, Khánh, Phương, Quang đi. Thằng Hòa nói.
_Cho tao đi nữa.
_Nhưng tay mày...
_Không sao cứ để cho cậu ấy đi đi. Linh nói.
_OK thôi đi nhanh.
Thế là 6 đứa con trai chạy trên xe đều có một nét mặt lo lắng chung.
Tôi ngồi phía sau mà cứ nghĩ đến việc mong Uyên không bị gì.
Đi tầm 25phút thì cũng tới nơi cả 6 đứa đều vào trong nhìn qua nhìn lại vẫn không thấy bóng dáng quen thuộc ấy đâu cả.
_Anh gì ơi,lúc nãy có thấy một cô gái cao tầm 1m6, mặc áo trắng ngồi uống say ở đây không? Thằng Khánh hỏi
_Nhiều cô mặc áo trắng lắm. Anh không nhớ hết. Phục vụ nói
_Anh cố nhớ giùm tụi em đi.
_Để anh suy nghĩ đã nào. Cô gái mặc trắng... À có đấy, con nhỏ đấy uống rượu say đi cùng một thằng khác tầm 24 tuổi gì đấy tầm 15phút đi về cùng nhau rồi.
_Vâng, tụi em cảm ơn. Chúng tôi đồng thanh rồi cùng bước ra.
_Thế nào giờ tính sao?
_Chắc chắn rằng thằng cha đó cũng không tốt đẹp gì đâu giờ nên tính đến việc xấu nhất là hắn đang đưa Uyên đến khách sạn hoặc nhà nghỉ nào gần đây. Anh Long nói.
_Giờ 6 người chúng ta chia ra 3 hướng mà tìm. Có gì alô liền.
_Vâng.
Tôi ngồi sau xe thằng Hòa. Tôi cảm nhận rằng khoé mắt đang cay cay muốn khóc rồi. Uyên ơi !!! Mong rằng cậu đừng sao nhá. Tớ sẽ không giận cậu nữa đâu mà. Tôi không biết làm gì hơn ngoài việc đó.
_Bác ơi. Cho tụi cháu hỏi, lúc nãy có thấy một thằng tầm 24tuổi và một cô gái mặc áo trắng vào trong kia không? Tôi hỏi.
_Ở đây thì nhiều đôi lắm. Bác lo bán hàng nên không chú ý đến.
_Vâng , cháu cảm ơn.
Chúng tôi lại vòng đi tìm chỗ khác. Hà Nội thì rộng thênh thang tìm một người giống như Mò Kim Đáy Bể vậy. Điện thoại thằng Hòa không ngừng reo vì tụi con gái ở nhà đã sụt sịt vì lo cho Uyên rồi.
Đang đi thì nhìn thấy phía trước có một cặp trai gái phóng xe vào. Đứa con gái mặc áo trắng đang vòng tay ôm thằng con trai.
_Hòa phóng lên xem thử mày.
_Đéo phải. Không biết thằng chó đó ở đâu tao mà thấy tao đập chết mẹ nó. Thằng Hòa bức xúc nói.
Vừa lúc đó có điện thoại.
_Alô.
_Đến nhà nghỉ xyz ,đường abc nhanh lên.
_Thằng Phương tìm được rồi. Đến đường abc, nhà nghỉ xyz nhanh.
_Ừ.
Hai đứa phóng với vận tốc bàn thờ tới đó.
Chúng tôi phóng vào bên trong thì thấy thằng Phương, Quang, anh Long, Trung tập trung đủ cả rồi.
_Chị có thể cho em số phòng thằng con trai vừa đỡ cô gái đến không? Anh Long nói.
_Xin lỗi nhưng vì đảm bảo cho khách hàng. Chị không cho được. Con nhỏ nhân viên nói.
_Giờ chị có cho không hay để tụi tôi gọi công an tới.
_Để chị hỏi...
_KHÔNG HỎI HAN GÌ CẢ NHANH LÊN.KHÔNG LÀ CÔNG AN ĐẾN ĐẤY NGAY BÂY GIỜ. Tôi hét lớn.
_Chìa khóa đây. Mấy em đến số phòng 129. Dãy bên trái ý.
Anh Long nhanh chóng cầm lấy chìa khóa mà chạy lên tầng.
Chúng tôi mở cửa phòng ra thì đập mắt vào là một cô gái đang nằm trên giường say mèm không biết gì. Hên là thằng đó đang tắm nên Uyên không bị gì.
Chúng tôi núp vào sau bức tường nhà tắm.
Một lúc sau thì thằng cha đó bước , mồm thì hót gió.
_Hiu huýt.
_Bốp.
_Tụi mày là ai.
Cả 6 thằng vào đấm đá, tôi thì không đấm mà chỉ sút vào mặt nó. Từng cơn giận tôi trút lên mặt thằng chó đó.
Một lúc sau thì chúng tôi đưa Uyên xuống và đưa về nhà....
TOBE CONTINUE....
__________________
Đắng lòng thanh niên chủ nick này bị Gay :))
Reply With Quote
  #137  
Old 09-04-2016, 08:06
lnt74's Avatar
lnt74 lnt74 is offline
Junior Member
Join Date: 07-2010
Posts: 15
Re: Niềm hạnh phúc của một thằng nghèo

Quote:
Originally Posted by normalgamervn View Post
Ass em thiếu castrol power 1 thím ạ
Chổng @ss lên thím. up nhiều nhiều tí coi
Reply With Quote
  #138  
Old 10-04-2016, 06:12
normalgamervn's Avatar
normalgamervn normalgamervn is offline
Member
Join Date: 09-2014
Posts: 51
Re: Niềm hạnh phúc của một thằng nghèo

Quote:
Originally Posted by lnt74 View Post
Chổng @ss lên thím. up nhiều nhiều tí coi
Hqua dd lỗi. Hnay em up bù
__________________
Đắng lòng thanh niên chủ nick này bị Gay :))
Reply With Quote
  #139  
Old 10-04-2016, 06:15
normalgamervn's Avatar
normalgamervn normalgamervn is offline
Member
Join Date: 09-2014
Posts: 51
Re: Niềm hạnh phúc của một thằng nghèo

Chap81:
Trên đường chở Uyên về tôi cứ quay sang nhìn phía nhỏ , Uyên bị như vậy cũng một phần là do lỗi của tôi.
"Nhỡ may lúc đó không tới kịp thì sao..."
"May mắn cho tôi là Uyên không bị gì..."
Từng dòng xe chạy đi rồi chạy lại. Từng âm thanh ồn ào nơi phố thị nhưng tôi không quan tâm. Điều bây giờ là tôi quan tâm nhất là Cô ấy. Một người nhí nhảnh như Uyên sao lại thành ra như thế chứ. Tôi tự nhủ sẽ tha thứ cho những việc Uyên đã làm...
Đi một lúc rồi cũng phóng về tới nhà.
_Uyên không sao chứ? Chị Oanh lên tiếng rồi tụi con gái lại đỡ nhỏ xuống xe rồi đưa vào trong nhà.
_Lúc đó vừa tới kịp nên thằng đó chưa làm được. Anh Long nói.
_Thôi, Long cùng mấy đứa vào ngồi nghỉ tí đi.
Tụi tôi bước vào nhà ngồi, còn Uyên thì được tụi con gái chăm sóc.
Được một lúc sau thì nhỏ cũng tỉnh thế là tụi con trai chúng tôi vào xem thế nào.
Bước vào phòng thì thấy Uyên đang ngồi trên giường khóc.
_Thôi, không sao rồi. Chị Oanh ngồi bên cạnh nói.
_Mình xin lỗi...huhu...vì đã làm mọi người lo lắng. Nếu không có mọi người đến kịp thì....huhu.
_Thôi, không sao đâu hết rồi mà. Linh nói
_Hức.
_Thôi, em vào rửa mặt cho tỉnh táo đi. Đừng suy nghĩ nhiều nữa. Còn mấy nhóc ra ngoài này nấu ăn với chị nào. Chị Oanh nói tiếp.
_Vâng.
Nhân lúc mọi người đi ra cả tôi vẫn ở trong phòng cùng Uyên. Hai đứa nhìn nhau như thế, không khí trong phòng rất căng thẳng. Không một tiếng nói nào phát ra từ miệng của một trong hai đứa, chỉ có vài tiếng ồn của tụi bạn ngoài kia.
_Tớ có chuyện cần nói. Tôi lên tiếng phá vỡ bầu không khí im lặng đó. Uyên không trả lời mà nhìn tôi.
_Cậu uống bia giỏi nhỉ...
_Không, tớ... Uyên lại ngấn lệ nhìn tôi.
_Hay lúc cậu buồn cậu chán cậu lại chạy đi uống bia uống rượu. Cậu không nghĩ đến bản thân cậu thì cậu cũng phải nghĩ cho ba mẹ cậu chứ. Nếu nhỡ may lúc nãy cậu bị gì thì sao. Thế nên lần sau có như thế nữa. Tớ nói thế thôi. Tôi nói rồi toan bước đi thì có tiếng nói phát ra sau phía sau lưng, theo quán tính tôi quay lại thì....
_Quân.
Uyên nước mắt tèm nhèm chạy nhanh tới quàng tay qua cổ tôi. Tôi vì quá bất ngờ cộng với sự mất đà nên
không trụ được thế là cả hai đều ngã xuống sàn nhà. Và người chịu hậu quả vẫn là tôi.
_Uiza.
_Quân. Uyên nhìn thẳng vào mặt tôi nói. Vì khoảng cách hai đứa bây giờ rất gần nên tôi trả lời mà quay sang hướng khác mà không nhìn trực diện vào Uyên.
_Gì?
_Cậu có giận tớ nữa không? Uyên cứ nằm trên người tôi mà nói.
_Hỏi thừa. Tôi cứ ngoảnh bên khác mà đáp.
_Mà cậu đứng dậy giùm tớ được không? Tôi nói.
_Không?
_Hở. Dậy đi mọi người vào giờ đấy.
_Không?
_Dậy không? Tớ hét nhé. Tôi nói.
_Cứ việc. Uyên thờ ơ đáp.
_Giờ thế này nhé, cậu tha thứ cho tớ và không giận tớ nữa tớ sẽ dậy. Ok. Uyên nói.
_Ừm. Tôi không nghĩ ngợi mà đáp luôn.
_Ưm...ư. Uyên không nói gì mà đột nhiên cúi xuống và Hôn tôi. Tôi thì không làm gì được tính đẩy nhỏ ra mà không được. Tay phải bị Uyên giữ rồi còn tay trái thị bị Uyên đè lên. Hoàn cảnh bây giờ là tôi giống như đang bị tra tấn, cưỡng hôn.
Sau một lúc thì tôi cũng khó thở mà quay sang hướng khác mà thở.
_Hộc, hộc...mệt. Tôi nói.
Uyên không nói gì mà đứng dậy đi vào WC luôn, nhìn Uyên có vẻ e thẹn.
Tôi ngồi dậy rồi tự suy nghĩ về việc mới xảy ra. Tôi tự hỏi cảm giác vừa rồi là sao? Uyên làm vậy có ý gì? Từng câu hỏi được đặt ra trong đầu tôi.
_Đơ rồi hả? Uyên nghiêng đầu, nheo mắt nhìn tôi nói như chưa có chuyện gì xảy ra.
_Đâu...tớ... Tôi ngập ngừng nói.
_Muốn tiếp không? Uyên nháy mắt nhìn tôi.
_Không, không. Tôi đáp rồi phắn ra ngoài luôn không dám ngoái cổ lại. Bước ra phía ngoài tôi nghe thấy tiếng cười phát ra từ bên trong phòng, không ai khác chính là Uyên........
__________________
Đắng lòng thanh niên chủ nick này bị Gay :))
Reply With Quote
  #140  
Old 10-04-2016, 06:18
normalgamervn's Avatar
normalgamervn normalgamervn is offline
Member
Join Date: 09-2014
Posts: 51
Re: Niềm hạnh phúc của một thằng nghèo

Chap 82:
Tôi bước vào bếp xem mọi người đang làm gì thì thấy tụi bạn đang nấu ăn.
_Hân, rau này làm như thế nào đây? Thằng Phong nhăn mặt hỏi
_Phong ra rửa sạch và thái nhỏ đi. Hân quay qua đáp...
Tôi nhìn qua và nghĩ về cuộc sống của tôi. May ra cũng gọi được chút là may mắn khi có những người bạn, người chị,người anh rất thân bên cạnh ở cái thủ đô Hà Nội rộng lớn này.
Đang suy nghĩ vu vơ thì tôi bị đánh thức bởi tiếng gọi của Trang.
_Quân cậu ra phòng khách ngồi đi, ở đây có mấy anh hùng giúp òy. Trang mỉm cười nhìn tôi nói.
_Thôi tớ ở đây cho vui cửa vui nhà. Hehe.
_Mày là thương binh nên tụi tao ăn xá cho đó. Không thì không chỉ có tay mà còn cái đầu cũng băng luôn đó em. Thằng Trung nói.
_Cốp. Nói lung tung. Chị Oanh bên cạnh cốc đầu nó.
_Haha. Tội nói ngu. Thế là tụi tôi đang cười thả ga.
Tiến lại phía Hân và Linh thì thấy hai người đó một người nấu canh, còn người kia rán trứng.
_Quân, cậu nếm thử xem được chưa. Hân ngây thơ múc canh rồi đưa miệng ra thổi thổi cho đỡ nóng ở bên dưới thì lấy tay hứng.
_Ơ. Hi. Ngon lắm. Tôi cười đáp
_Thật hông á. Hân chu mỏ nói
_Ngon mừ.
_Eo ôi, nhìn nàng múc canh cho chàng kìa. Thằng Phương nói.
_Anh Quân à. Thằng Quang giả dọng con gái trêu.
_Gì zạ. Thằng Trung nói.
_Anh ăn xem hợp khẩu vị không ạ.
_Hây za, ngon lắm...haha. Hai thằng kia trêu tôi và Hân. Khỏi phải nói nhỏ mặt đỏ hây hây ra.
Bạn Đang Đọc (Hồi Ký) Niềm Hạnh Phúc Của Một Thằng Nghèo - Chap 82 Tại http://Story.2ola.Net
_King...coong...coong...
_Thôi, không đùa nữa. Ra ngoài mở cổng cho vợ đi Quân. Chị Oanh cười rồi quay qua nói với tôi.
_Vợ á... Lan Anh, Trang, Hân, Linh và tụi con trai ngoài thằng Trung thì mọi người ai cũng ngạc nhiên.
Tôi cũng không giải thích gì thêm mà đi ra mở cửa cho vị khách bên ngoài.
_Hì chị Hằng xinh. Tôi vừa nói vừa mở cửa cho chị.
_Nhóc...ơ. Sao em lại trở nên thế này. Ai đánh em như thế hả. Chị Hằng phóng xe máy nhanh vào rùi chạy lại gần tôi hỏi.
_Dạ em không sao đâu ạ. Em bị ngã xe ý mà. Tôi nói dối.
_Bị ngã mà như thế này hả. Mặt mũi thì bị bầm hết trơn.
_Dạ em không sao đâu.
Bước vào nhà thì Uyên cũng ra giúp cộng thêm chị Hằng tới giúp nữa nên việc nấu ăn nhanh hơn.
Tôi thì cũng không có việc gì làm nên lên phòng nằm.
Bước vàn phòng mình tôi lại nằm trên cái giường thân yêu. Tôi lại suy nghĩ về những việc trước mắt. Hai tay thì bị như thế này thì làm sao mà kiếm tiền được để gửi về nhà cho bé Cún đi học. Còn tiền Hân nợ thằng cha kia nữa, và 2triệu tôi mượn thằng Hòa nữa. Tôi khóc, từng giọt nước mắt của tôi lăn dài lên má. Có ai hiểu cho tôi không sự thiếu thốn, nghèo khổ và gánh nặng gia đình đè lên đôi vai tôi. Lớp 10 đối với con cái nhà người ta thường đi chơi lêu lổng nhìn lại mình thì...
Nhớ lại quá khứ năm lúc tôi 5 tuổi tôi vẫn nhớ như in.
*Quá khứ 13 năm trước.
Một buổi chiều trên con đường quê tôi. Tôi có một thằng bạn tên là Hiếu nó hơn tôi một tuổi nhưng tôi vẫn gọi nó là tao và mày.
_Ai mua kem 500đồng 2 cái, có dép ,đồ nhựa, đổi kem đê .Bóp,Bóp. Cô bán kem đi qua.
_Haha. Có cái chai ở dưới mương lại tao đổi kem thôi. Thằng Hiếu nó nhặt dưới mương lên.
_Ngu cái đó đéo đổi được đâu. Tôi nói.
_Ừ, thế thôi. Nó lại vứt xuống mương.
_Cô ơi. Đổi cho cháu que Kem.
_1 que cháu nhé.
_Vâng. Thế là tôi và nó mút chung que kem bằng đá.
Trở lại hiện tại.
_Xuống ăn cơm mày....
Thằng Hòa đứng bên ngoài gọi tôi.
_Ờ đợi tao tí. Tôi vội chùi đi những giọt nước mắt đi. Rồi bước xuống cùng nó.
Bước xuống thì mọi người cũng dọn lên đầy đủ rồi.
_Quân sang ngồi với tớ nè. Uyên nhìn tôi.
_Thôi tớ ngồi đây cũng được. Tôi ngồi xuống cạnh thằng Hòa và Trung.
_Ông Trung xích ra, tui ngồi đây. Uyên nhí nhảnh chạy sang ngồi cạnh tôi.
_Hì
_Èo
_Nào. Chúng ta chúc mừng Quân về nhà và cũng chia buồn với thằng em. Anh Long nói.
_Nói lung tung. Chị Oanh véo tai anh Long làm anh la oai oái.
_Haha,hehe,hihi...
_Thôi, chúng ta bắt đầu nào. 123zô...23zô...
_Ăn đi nè, hả mồm ra. Uyên gắp cho tôi miếng thịt bò.
_Ừm cảm ơn hi.
_Nè chồng iu ăn đi nè. Chị Hằng gắp cho tôi miếng rau.
_Hi em cảm ơn.
Thế là bữa ăn hôm đó tôi được tẩm bổ nhưng món ngon....
__________________
Đắng lòng thanh niên chủ nick này bị Gay :))
Reply With Quote
Reply

« Previous Thread | Next Thread »
Thread Tools

Posting Rules
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is On
Smilies are On
[IMG] code is On
HTML code is Off


All times are GMT +7. The time now is 20:19.