Reply
 
Thread Tools
  #1  
Old 27-05-2017, 06:39
mrfriday13th's Avatar
mrfriday13th mrfriday13th is offline
Junior Member
Join Date: 11-2014
Posts: 20
Đã Nhớ...Một Cuộc Đời-Mrs.13th [Part 3] - Lan!

"Cuộc đời là những lần gặp gỡ và biệt ly, là những lần lãng quên và bắt đầu nhưng luôn có những chuyện một khi đã xảy ra sẽ để lại dấu vết và luôn có những người một khi đã tới sẽ không thể nào quên.." Đấy là điều tôi học được ở một số người, bản thân tôi giờ ngẫm lại vẫn thấy đúng. Trước khi dành trọn vẹn thời gian để chăm sóc gia đình bé nhỏ của mình. Tôi dành thời gian để hoàn thiện nó, một hồi ký có thật về cuộc sống sinh viên của tôi trước kia. Nếu một ai muốn quên đi những tháng ngày trong quá khứ, chắc hẳn họ sẽ để yên nó trong tim, còn tôi, tôi chọn cho mình cái cách quên khó hiểu đó là viết lại một cách thật nhất những gì mình nhớ, những gì mình trải, tôi không quan tâm người ta gọi nó là gì.. Truyện, chuyện hay tiểu thuyết.. Điều tôi quan tâm và mong muốn là những người đến với hồi ký của tôi sẽ có thể tìm được một chút gì của mình trong đó bằng cảm nhận của cả trái tim. Có thể với bạn nó sẽ khó tin, nó sẽ vô lý, có những điều tưởng chừng như cổ tích giữa đời thường vì vậy hãy chắc chắn rằng bạn có lòng tin vào mọi chuyện trước khi tiếp tục nó, thật giả mong manh tuỳ người đọc, điều mà tôi có thể làm là viết cho đến khi kết thúc mà thôi. Do đó, tôi chọn "đây" là lơi lưu giữ những dòng tôi viết để có thể chia sẻ, để tôi quên đi và nếu tình cờ cô ấy có đọc được thì hãy xem như một lời cảm ơn tôi dành đến "Em" người con gái tôi đã yêu, vẫn yêu và sẽ mãi yêu. Có thể nhiêu đây là một chặng đường dài tôi đã đi qua, nhân vật không hẳn là ai, không hẳn là điều gì khi biết. Nó sẽ mập mờ nhất định với người tò mò điều mà tôi mong muốn. để bắt đầu sau bao lời dẫn lan man giông dài. Tôi xin trích một câu nói tôi từng được biết và rất ưa thích " Vẫn biết có câu nếu kiên trì giấc mơ sẽ thành hiện thực, nhưng hiện thực nghiệt ngã hơn giấc mơ có mấy ai đủ sức đi đến cuối con đường? ".
Hi vọng quá khứ hãy ngủ yên.
Để bình yên cho những ngày còn lại.
Một tựa đề đơn giản mà có thể nói nên rất nhiều điều "Đã Nhớ Một Cuộc Đời"

Mr.Friday


Part 1
Part 2

--------
CHAP 1
CHAP 2
CHAP 3
CHAP 4
CHAP 5
CHAP 6
CHAP 7
CHAP 8
__________________
Cầu Long Biên cơn mưa rào nặng hạt.
Góc Phố Cổ lúc ấm áp vào đông.
Bồ Công Anh sao lại lỡ nhạt nhòa,
Để gió buồn từng ngày dài ngóng trông.
( Friday gửi 13th) By Hải Minh.

Last edited by mrfriday13th; 29-08-2018 at 19:48.
Reply With Quote
  #2  
Old 27-05-2017, 06:40
mrfriday13th's Avatar
mrfriday13th mrfriday13th is offline
Junior Member
Join Date: 11-2014
Posts: 20
Re: Đã Nhớ...Một Cuộc Đời-Mrs.13th [Part 3]

Chú Thích: Phần này sẽ tới cuộc sống hiện giờ của Minh nên Minh sẽ thay đổi ngôi kể, để cho mọi người cảm thấy gần gũi hơn.
Quote:
Chap 1.
Sau 4 năm học đại học, mình rút ra kinh nghiệm. Học ở đâu hay học thể nào thì học, hay chả học đại học cũng được. Cứ làm những gì bạn thích và cố gắng hết sức mình thì thế nào cũng thành công.
Ngày tốt nghiệp, mình còn nhớ bố mẹ cũng đến, bố cười vẻ tự hào mẹ thì rớm rớm chắc mẹ nghĩ con mẹ đã trưởng thành, cảm giác lúc đó sung sướng lắm. Đám bạn mình thì hò hét, dường như mọi người đang làm nóng cái tiết trời thu se lạnh. Dưới sân trường vài chiếc lá rơi lác đác. Mình bảo bố mẹ đi ra xe đợi, chắc ai cũng vậy thôi ngày tốt nghiệp sắp ra trường thì nhiều hoài niệm lắm. Nhìn hàng ghế đá bên sân tập của trường. Mình nhớ lại.
4 năm trước chân ướt chân ráo lên đây, gặp biết bao nhiêu là chuyện. Tim mình đau đớn nhiều chai sạn đi từ đó. Cảm giác buồn và nuối tiếc… Chợt mình thấy Nhi đang di dọc hành lang, trong bộ đồ công sợ các bạn ạ. Thật sự mình không biết phải làm như nào trong tình cảnh này nữa. Nhi hơn tuổi mình, nghe đâu mấy đứa bạn mình chim lợn thì Nhi đang học cao hơn để cố gắng làm giảng viên của trường. Nghĩ đến việc mình làm ngày trước. mình thật sự rất xấu hổ. Mong cho Nhi không để ý đến mình.
Bước đi rồi mới ngoảnh lại nhìn, hình như Nhi biết. Mình cảm giác cô ấy đang cười buồn thôi. Ừ thì ai rồi cũng phải khác, phải trưởng thành mà.
Ra trường thì mình đã có sẵn công việc. Thật ra là được người nhà giúp đỡ. Mình có anh trai mà ở những chap đầu lúc mới lên Hà Nội có nhắc tới là mình ở trọ cùng ảnh. Anh ra trường trước mình 2 năm. Đến lúc mình lên năm 3 ảnh đã dần ổn định và đi làm ở một công ty khá là tốt có chi nhánh ở HN và trong Tp. HCM. Hơn năm trước. Lúc mình bắt đầu nghỉ làm ở quán anh Tân. Thì anh mình có rủ về làm chung công ty, chỉ là công việc bàn giấy thống kê nên khá là nhàn mình làm lúc đấy cũng được gần năm. Trong dạo đó mình không có liên lạc với bất kì cô gái nào cả. Chi, nhỏ Phương Anh… đều không, giống như họ đã đi qua đời mình vậy. Mình cảm thấy nhẹ nhõm khi mình chỉ có công việc gia đình và học tập.
… À nhỏ Hoài đã lấy chồng được 2 tháng khi mình nghỉ làm…
***
Ra trường rồi anh mình có đề cập cho mình về chuyện công việc. Cụ thể là như này :
_ Công ty mình còn chi nhánh trong Nam chắc em cũng biết đúng không ?
Lúc đó mình đang ngồi ăn nên cũng không để ý lời anh chỉ ậm ừ cho qua.
_Vâng, có chuyện gì không anh ?
_ À… Công ty mình có một dự án lớn về nguyên liệu ở trong Nam. Mà Sếp bảo ở trong đấy không có người thân cận để tin tưởng được. Em hiểu không ?
_Vâng em hiểu, anh cứ nói tiếp đi…
_ Sếp có bảo anh thu xếp vào trong đó ở vài tháng để quản số nguyên liệu cho đến khi xong hết sản phẩm ở trong thì về… mà kẹt nỗi…
Anh Cương cứ gãi đầu. Mình thì bình thản ngồi ăn nốt cho xong bữa trưa.
_ Vợ anh…
Nói thế mình mới nhớ ra, Chị Quỳnh vợ ảnh vừa sanh. Chắc vì thế mà anh không muốn rời gia đình. Kể ra mà nói hai anh chị yêu nhau từ thời sinh viên ( mình đã kể qua những chap đầu ) lâu bền như vậy là chuyện hiếm còn cưới được nhau chắc có duyên định sẵn rồi. Mình ngưỡng mộ 2 người ấy lắm chả bù cho mình…
_ Em hiểu rồi. Anh muốn em đi thay anh đúng không ?
Mặt anh Cương hơi ngại ngùng mình cười thoải mái.
_ Thôi mình là anh em có gì đâu mà ngại hả anh. Không có anh chắc em giờ vẫn đang lông bông quá. Với lại em vừa ra trường đi xa gia đình cho trưởng thành biết đây biết đó. Anh nhỉ ?
Anh vẫn ái ngại nhìn nó.
_Nhưng anh quan trọng cô chú có muốn cho em đi không hay thôi. Phận làm anh để thằng em gánh thay việc… Khổ nỗi…
_Em hiểu mà anh… Em chắc chắc sẽ thuyết phục được bố mẹ thôi anh. Anh cứ yên tâm ở nhà lo cho cháu…
Anh Cương vẻ cảm động. Hai anh em mình cũng tình cảm như anh em ruột nên mình khá thoải mái. mình nghĩ đi xa vậy cũng chưa phải là không hay.
_Vậy bao giờ đi anh nhỉ ?
_2 Tuần nữa. Nếu được thì anh cảm ơn chú trước. Đi được nhớ bảo anh luôn còn sắp xếp nhé !
_Dạ vâng…
Sau cái hôm đó cũng khoảng 1 tuần mình trình bày với bố mẹ. Thuyết phục mãi mới được bố mẹ đồng ý cho đi. Mình thì hay tâm sự với mẹ, mẹ bảo.
_ Đấy mày xem… mấy năm nay có mình thằng Anh mày ở nhà, mày chết lệt trên đấy… giờ ra được trường lại muốn đi tiếp. Như là mày ghét ở nhà… Mà cũng hai mấy tuổi đầu rồi… công việc cũng ổn định rồi thì lo mà ở nhà lấy vợ không lo… Cứ thích đi…
Mình biết mẹ dỗi mình thôi chứ mẹ thương mình lắm. Mình đùa.
_ Thế để đợt này vào Nam con rước về một cô cho mẹ duyệt nhé…
_Ừ để xem mày có rước nổi ai không ?
Riêng bố, thì cứ luôn miệng nhắc nhở lúc nào cũng phải suy nghĩ trước khi làm việc, đề phòng tệ nạn này nọ. Còn anh trai mình thì chỉ dặn dò rồi vỗ vai bảo đi rồi về sớm cho bố mẹ khỏi mong. Anh cũng trưởng thành rồi nên không nhơn nhơn như trước điềm đạm hẳn đi. Ra dáng con cả lắm.
Chuẩn bị xong mọi thứ thật kĩ càng, mình bắt đầu Nam tiến. Hôm tiễn mình có nhà Anh Cương, nhà mình, mấy thằng chiến hữu trên đại học, quê tụi nó xa mà vẫn cố lên tiễn mình, với thằng cu Long bạn thân mình nữa. Cảm giác lúc đó vừa vui vừa lo, nó khác hẳn với việc xa nhà đi học. Mà đây là xa nhà đi lập nghiệp nghĩ nó khác nhiều. Thật sự chả bao giờ mình nghĩ mình sẽ có ngày này đâu các bạn ạ. Ấy thế mà vẫn xảy ra. Thiết nghĩ đời lắm éo le. Lúc đi học mình có thích một ngành, thi đại học thì vô được trường nhưng học không được đúng ngành. Ra trường rồi thì lại theo làm ở công tý ngành khác hẳn. Cảm giác như có bằng mà các bằng chả có giá trị gì cả. Nghĩ ngợi trong đầu bất giác mình thở dài.
Vì chi phí đi lại công ty lo hết nên mình đi máy bay để vào Nam. Vì là lần đầu đi nên mình thấy ghê ghê. Lúc ngồi trên nó cứ Ù… hoài, mình thì say xe mãn tính đi máy bay không quen nên khá mệt mỏi. Nhìn mọi người xung quanh ai cũng thư giãn thoải mái mà thèm. Mình thì ngồi nhìn chị tiếp viên thèm thôi… Nằm không nghĩ ngợi, mình đi đêm nhưng không ngủ mình có cái bệnh hay nghĩ nhiều. Cứ hồi hộp xem mọi việc có suôn se hay không.
Trong thời gian đó mình cực thích kiếm tiền, cứ công ty có dự án là mình lao vào ngay. Hiển nhiên là được việc ông Sếp cũng biết mình, Anh Cương lại là trợ lý của sếp nên việc chọn mình đi thay cũng là đương nhiên. Mà đi chuyến này. Anh Cương bảo nếu làm được việc là thế nào cũng được nhiều cái lợi, theo kiểu ‘Thăng quan tiến chức’. Vậy là quá được nên mình chả từ chối.
***
Cứ nghĩ mình đi chỉ để lo công việc thôi. Chứ ai ngờ rằng vào Nam rồi mới gặp biết bao nhiêu là chuyện, giờ ngồi viết mà cảm tưởng như mọi chuyện như mới xảy ra từ hôm qua vậy.
__________________
Cầu Long Biên cơn mưa rào nặng hạt.
Góc Phố Cổ lúc ấm áp vào đông.
Bồ Công Anh sao lại lỡ nhạt nhòa,
Để gió buồn từng ngày dài ngóng trông.
( Friday gửi 13th) By Hải Minh.

Last edited by mrfriday13th; 27-05-2017 at 06:44.
Reply With Quote
  #3  
Old 27-05-2017, 06:42
cuccutthanky's Avatar
cuccutthanky cuccutthanky is offline
Senior Member
Join Date: 04-2013
Location: cép pi tồ
Posts: 6,667
Re: Đã Nhớ...Một Cuộc Đời-Mrs.13th [Part 3]

#3 cái đã tiện edit .

đm lão minh k gặp idol của t à . sắp gặp chị H thì phải
Reply With Quote
  #4  
Old 27-05-2017, 07:12
Anhcuzai's Avatar
Anhcuzai Anhcuzai is offline
Senior Member
Join Date: 04-2016
Posts: 397
Re: Đã Nhớ...Một Cuộc Đời-Mrs.13th [Part 3]

Liệu có phải idol cũng vào Nam không

Sent from Cục Gạch using vozFApp
Reply With Quote
  #5  
Old 27-05-2017, 08:04
vOzer 17cm's Avatar
vOzer 17cm vOzer 17cm is offline
Senior Member
Join Date: 12-2014
Location: cép pi tồ
Posts: 4,000
Re: Đã Nhớ...Một Cuộc Đời-Mrs.13th [Part 3]

Quote:
Originally Posted by Anhcuzai View Post
Liệu có phải idol cũng vào Nam không

Sent from Cục Gạch using vozFApp
Chắc chắn. Vào chơi vs chị H

Sent from my iporn 5s using vozForums
__________________
bị fan team X (SKyT) lừa lấy hết clone :sosad:
Reply With Quote
  #6  
Old 27-05-2017, 08:32
hardyy hardyy is offline
Junior Member
Join Date: 03-2017
Posts: 1
Re: Đã Nhớ...Một Cuộc Đời-Mrs.13th [Part 3]

hóng hóng hóng
Reply With Quote
  #7  
Old 27-05-2017, 08:49
Taidracula's Avatar
Taidracula Taidracula is offline
Đã tốn tiền
Join Date: 09-2014
Location: Hà tĩnh
Posts: 236
Re: Đã Nhớ...Một Cuộc Đời-Mrs.13th [Part 3]

Mặt tiền cái cho vui nhể
__________________
cái gì anh thích anh phải có bằng được :) cái gì anh không thể có được anh sẽ giả vờ không thích
Reply With Quote
  #8  
Old 27-05-2017, 09:21
Titi.14's Avatar
Titi.14 Titi.14 is offline
Senior Member
Join Date: 03-2015
Location: Đại đoàn Công-Pháo
Posts: 1,239
Re: Đã Nhớ...Một Cuộc Đời-Mrs.13th [Part 3]

Đặt mông cái nhỉ vẫn còn page 1
__________________
351 - M46 130mm
No sacrifice, no victory
Reply With Quote
  #9  
Old 27-05-2017, 09:26
bn150186's Avatar
bn150186 bn150186 is offline
Junior Member
Join Date: 10-2012
Posts: 20
Re: Đã Nhớ...Một Cuộc Đời-Mrs.13th [Part 3]

Lâu quá k đọc f17
Reply With Quote
  #10  
Old 27-05-2017, 09:27
manchio's Avatar
manchio manchio is offline
Senior Member
Join Date: 03-2011
Location: Nam Định
Posts: 121
Hết mặt tiền

Sent from my iPhone using vozForums
__________________

NEVER GIVE UP!!!
Reply With Quote
Reply

« Previous Thread | Next Thread »
Thread Tools

Posting Rules
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is On
Smilies are On
[IMG] code is On
HTML code is Off


All times are GMT +7. The time now is 20:51.