Reply
 
Thread Tools
  #2421  
Old 26-03-2015, 01:57
haihong456654 haihong456654 is offline
Senior Member
Join Date: 06-2014
Posts: 118
Re: [Review] Là duyên hay là nợ... Là chăn... Hay bị chăn?

Quote:
Originally Posted by (.)Y(.) View Post
chắc nửa tiếng nữa, ko mai đọc cũng đc mà thanh niên?
thôi e ngủ nhé thím. Thím trâu quá, mai e thi giữa kì quản trị căn bản chúc e thi tốt phát, trước giờ đếu biết học gì e cũng ở SG nhé thím
Reply With Quote
  #2422  
Old 26-03-2015, 02:09
(.)Y(.)'s Avatar
(.)Y(.) (.)Y(.) is offline
Senior Member
Join Date: 10-2012
Posts: 35
Re: [Review] Là duyên hay là nợ... Là chăn... Hay bị chăn?

Thi tốt ^^ lo cho tương lai đi, khi nào có công việc ổn định thì hẵn nghĩ tới chuyện thức khuya như mình :3
__________________
.......................
Reply With Quote
  #2423  
Old 26-03-2015, 02:13
haihong456654 haihong456654 is offline
Senior Member
Join Date: 06-2014
Posts: 118
Re: [Review] Là duyên hay là nợ... Là chăn... Hay bị chăn?

Quote:
Originally Posted by (.)Y(.) View Post
Thi tốt ^^ lo cho tương lai đi, khi nào có công việc ổn định thì hẵn nghĩ tới chuyện thức khuya như mình :3
chào thím thân ái và quyết thắng!! Định đợi mà k được thôi ngủ mai đi thi
Reply With Quote
  #2424  
Old 26-03-2015, 03:08
(.)Y(.)'s Avatar
(.)Y(.) (.)Y(.) is offline
Senior Member
Join Date: 10-2012
Posts: 35
Re: [Review] Là duyên hay là nợ... Là chăn... Hay bị chăn?

Tiếp tục chia sẻ câu chuyện tình yêu trong quá khứ... Hôm nay rảnh tí bắt tay viết luôn, hy vọng kịp xong trước lúc ngủ.

Vừa đọc vừa nghe nhạc như mọi khi nhé: http://mp3.zing.vn/bai-hat/Da-Tung-B.../ZW6FOWCI.html

Không thích thằng BAT lắm, nhưng bài đó hay và nhiều tâm trạng...

------------------------------


Các chương cũ:
- Chút linh tinh về quá khứ
- Tình yêu... Khởi đầu bằng nụ cười
- Lớn lên trong nụ hôn

Phần 34.5 : Và kết thúc... bằng nước mắt

- Xin phép giới thiệu với anh, đây là Tuấn, chồng sắp cưới của em.

Em nhấn mạnh 3 chữ "chồng-sắp-cưới", mỉm cười nhìn nó. Vẫn cái nụ cười duyên dáng trìu mến ấy, vẫn khuôn mặt rạng ngời ấy, vẫn là đôi môi, là ánh mắt, là hết thảy tình yêu thương nó dành cho em... Vậy mà...

- Để anh đi gọi đồ ăn - thanh niên tên Tuấn lên tiếng.

Em khẽ gật đầu, rồi ngồi xuống đối diện nó. Nó mỉm cười, uống một ngụm pepsi trên bàn. Cố kìm nỗi đau muốn vỡ tung ra trong lòng, nó lên tiếng

- Đột ngột vậy em, anh chưa kịp chuẩn bị tâm lý.
- Nhân duyên là do trời định mà anh. Có lẽ mình chỉ có duyên nhưng không có nợ.
- Em có thai hả? Hay nó làm gì em? Em chỉ mới 17 tuổi thôi mà? Tại sao phải vội vàng kết hôn như vậy?

Nó như không kiềm được cảm xúc, nói như gào lên trước mặt em...

- Anh nghĩ mình sẽ có tương lai hay sao? Anh xuất thân từ chốn giang hồ, gia đình lại ly tán, công việc gia đình thì nay được mai không, còn em thì sao? Anh nghĩ mọi người cười vui vẻ với anh nghĩa là mọi người sẽ chấp nhận tình cảm của 2 đứa mình hả?
- Anh không có cơ hội nào khác sao em? Thời gian tụi mình vẫn còn rất dài mà.
- Khó lắm anh. Em không đợi được. Hay ít ra là gia đình em không đợi được.
- Anh không hiểu
- Ba em muốn thăng tiến trong chính trị, ba anh Tuấn lại làm lớn ngoài bộ, cưới ảnh về thì trước mắt em sẽ ra Hà Nội ở luôn với gia đình ảnh, rồi sau này ba mẹ em khi có lệnh triệu tập sẽ ra đó luôn.
- Anh hiểu. Ai cũng có nỗi khổ...
- Ừ, bên anh, yêu anh, em rất vui, nhưng cưới anh, em nghèo, em khổ.

Hít một hơi thật dài.... Ừ... cuối cùng thì một câu chuyện tình yêu, một giấc mơ tưởng chừng như chỉ có trong truyện cổ tích, đã mãi mãi không bao giờ thành hiện thực. Em vẫn là em, vẫn là cô công chúa trong cái thế giới của riêng em, còn nó, mãi mãi cũng chỉ là thằng "dân" quèn nhỏ bé. Trèo càng cao thì té càng đau, đã nhiều lúc nó từng nghĩ sẽ cố gắng học để có một công việc thật tốt, mở một công ty nào đó, rồi 2 đứa cưới nhau, có một cuộc sống vui vẻ sung túc. Nhưng mãi mãi đó chỉ là ước mơ, và nó chẳng thể nào chiến thắng được thực tại...

- Có hơi thực dụng quá không em... tụi mình quen nhau cũng phải 5-6 năm, một tiếng quên là em có thể quên hết được sao?
- Em đã cố. Những ngày này em và gia đình ra Hà Nội, gặp gia đình ảnh. Em thấy cả 2 cũng hợp, gia đình cũng muốn như vậy. Ngoài ra thì...
- Thì sao?
- Em thấy... tại sao em phải đợi chờ một cái gì đó có thể không xảy đến, trong khi đó lại bỏ qua cái mình sẽ có ở hiện tại? Con gái chỉ lấy chồng được 1 lần. Và em không muốn vừa mang tiếng bất hiếu, vừa bỏ lỡ nhân duyên của mình vì anh như vậy.
- Anh không đáng.
- Anh đừng nói thế. Em đã rất cố gắng, khóc rất nhiều mới có thể dứt bỏ được. Là em không tốt thôi.
- Anh hỏi thật... em.... đang có thai hả?

Em mỉm cười...

- Anh nghĩ như vậy cũng được, thậm chí nghĩ về em tồi tệ hơn thế nữa cũng được. Em không trách.
- Anh chưa bao giờ nghĩ rằng em sẽ là người như vậy
- Rồi sẽ có một cố gái tốt hơn anh, bên anh, yêu thương anh hơn em. Chỉ cần anh mỉm cười lên thì mọi chuyện tốt đẹp đều sẽ đến.
- Em nghĩ anh còn niềm tin nơi người nào đó nữa hả?
- Chỉ là em không tốt, đâu có nghĩa là ai cũng không tốt đâu.

Nó đứng dậy... nó biết, chỉ cần ngồi ở đây thêm một phút giây nào nữa, có thể nó sẽ không thể chịu đựng được, có thể nó sẽ lao vào sống chết với thanh niên kia, cũng có thể nó sẽ phải trả một cái giá đắt hơn như thế nữa. Nắm tay thật chặt, cắn môi thật mạnh. Cố kiềm đi bao nhiêu thứ trong lòng.

- Anh về à?
- Ừ.
- Ừm, chúc anh luôn hạnh phúc.
- Bớt giả tạo như vậy đi. Tụi mình hết rồi.
- Ừm, chào anh.

Không nói gì, nó lao thẳng ra ngoài, không ngoảnh lại, phóng lên con xe rồi cứ thế lao thẳng 1 mạch. Nó gào lên một tiếng thật to. Nước mắt nó cứ từ đâu đổ xuống. Trời Sài Gòn mùa này chưa chuyển mưa, nhưng những làn gió cứ như lạnh ngắt, cứ như chúng nó muốn xé nát trái tim của nó...

Đi 1 mạch tới Quận 4, rồi Quận 7, rồi lại vòng về Q2... cứ như thế nó cứ chạy trong vô định, gặp ngã nào rẽ ngã đó. Rồi dừng lại ở 1 bar. Mở điện thoại, thấy dòng tin nhắn từ em "quên em đi, cũng như em đã quên anh, nhé".

Chẳng reply lại, cứ thế, như 1 thằng điên, nó uống hết ly này tới chai khác. Ừ. Đời cuối cùng chỉ có như vậy. Có những thứ dù có cố gắng thế nào thì vẫn mãi mãi chỉ là trò cười, mãi mãi chỉ là như thế. 17 tuổi, hơn 6 năm quen nhau, hơn 6 năm gắn bó với cái tình yêu đầu đời của nó. Nó mỉm cười, một nụ cười chua chát. Một dòng nước mắt chảy dài nơi khóe mi nó.

Nó tháo chiếc nhẫn, vứt vào 1 góc trong bar. Ừ... Tạm biệt nhé, tình yêu đầu đời. Chẳng còn gì phải luyến tiếc nữa. Em đi gặp nó cũng không còn mang chiếc nhẫn ấy, chắc là vứt rồi. Nó cũng chẳng lý do gì phải giữ lại.

- Anh có chuyện buồn hả?

Nó giật mình ngoảnh lại. Trước mắt nó, một con bé trông khá xinh xắn đang mỉm cười với nó. Ăn mặc khá thoáng nhưng khá sang, chắc con bé không làm DJ thì chắc cũng tiểu thư lắm tiền thích đú.

- Ừ, nhớ ít chuyện xưa thôi.
- Uống với em một ly nhé, em mời.

Con bé gọi nó 1 li chivas, con bé 1 ly.

- Thất tình hở?
- Em quan tâm làm gì, có ảnh hưởng tới em không?
- Anh khó tính vãi, nhưng em thích.
- Em nghĩ anh quan tâm chuyện em thích anh hay không á?
- Gì cay cú thế, chỉ là thấy con nào ngu đi đá anh ấy. Nhìn cứng cáp cơ bắp thế cơ mà.

Rồi con bé lấy tay bóp chuột, bóp ngực, sờ cơ bụng của nó. Nó giật tay con bé ra.

- Em mời anh thì anh cảm ơn, nhưng mà chắc mình chỉ nói chuyện được vậy thôi. Tới lúc anh về rồi.
- Nói chuyện tí nữa đi, em cũng đang chán.
- Còn gì để nói à?
- Ừ.

Rồi nó với con bé đi tới 1 góc, chọn 1 bàn trống, 2 đứa gọi thêm ít trái cây, rồi ngồi đối diện nhau.

- Thế 2 người ngủ với nhau chưa?
- Chưa, liên quan tới em à?
- Ối zồi ôi, chia tay mà anh vẫn còn zai tân à. Kiểu này bị cắm sừng chắc luôn.
- Nói cũng đúng.
- Ngu thì chịu thôi, có của chả biết ăn. Chả bù cho em.
- Em thì sao?
- Mới ngày đầu nói yêu nhau thôi thì nó đã lao vào xé xác em rồi.
- Kinh thế.
- Ừ, lúc đó em mới hơn 15 tuổi thôi đấy. Nó lúc đó thì 18 rồi. Xong thời gian nó chán nó đá em.
- Nghe vui nhỉ.
- Cũng gọi là biết mùi đời. Mà nhờ vậy em mới quen mấy cảnh bar này, rồi thấy thoải mái như giờ có khi lại tốt.
- Kiểu như gái ấy hả? - nó chợt nhớ tới em... rồi nó cười mỉm, một nụ cười không thể khinh bỉ hơn. Ấy thế, lòng nó chua lắm... Mắt nó lại cay.
- Ừ. Nghĩ thế cũng được.
- Năm nay em mấy tuổi rồi?
- 16 rưỡi. Đủ tuổi ngủ với anh được rồi. Cần coi chứng minh không?
- Khỏi. Anh cũng không định ngủ với em
- Chê à, hay không định giao trinh tiết cho đứa như em?
- Chắc vế sau đúng.
- Thế anh định đi bar để nghe nhạc uống rượu thôi à? Phí tiền vãi.
- Ừ, ảnh hưởng gì với em không?
- Nghĩ lại đi chàng trai. Giờ anh đang ngồi ở đây, buồn khổ vì nó, thì nó có khi lại đang nằm làm tình với thằng khác, nó chả bao giờ quan tâm anh là cái chó gì đâu. Vậy tại sao anh cứ phải giữ gìn cho nó làm gì? Nó có bao giờ là của anh không?
- Em im lặng chút đi.
- Nói đúng rồi chứ gì.
- Ngồi đây nhé, anh ra gửi tiền về trước, em khỏi gửi tiền mấy ly rượu, để anh gửi luôn. Coi như cảm ơn ngồi nói chuyện với anh.

Rồi nó đứng dậy, đi ra. Con bé chạy theo, nắm lấy tay nó, ôm nhẹ vào lưng nó, hôn nó một cái thật dài. Nó cảm nhận được cái mùi nước hoa khá nồng nơi con bé, vị nhạt của son môi, cái hơi nồng mặn chát của rượu....

- Quên nó đi, bữa nay có em rồi còn gì.

Nhắm mắt lại, tận hưởng nụ hôn từ đứa con gái thứ 2 trong đời nó, đứa con gái mà cả tên nó còn chưa kịp hỏi. Rồi nó lại nghĩ tới em, ừ... con bé nói không có gì là sai cả. Nó vẫn chờ, vẫn buồn vì cái gì đó nó không hình dung ra được, còn em, giờ có khi em lại đang cùng thằng Tuấn đó, chung 1 giường, rồi ân ái cùng nhau, như những gì con bé nhắc tới...

- Bao nhiêu?
- Nếu thật anh còn là zai tân thì em không lấy. Trả tiền phòng với tiền ăn phở là được rồi.
- Vậy đi.

Nó chỉ nói có vậy. Con bé lủi thủi đi theo nó, nó đi theo hướng dẫn của con bé, tới một khách sạn nhỏ trong hẻm.

- Định dùng bao không?
- Thế muốn truyền bá si đa à?
- Nói vớ vẩn thôi nhé, em đi toàn khách sạch thôi đấy. Loại con nít choai choai vào quán nhảy tưng bừng lên thì đố sờ tới em.
- Thể khỏi, dù gì giờ anh có bị sao cũng chả ảnh hưởng tới ai đâu.

Rồi 2 đứa nhận phòng, chẳng nói 1 lời, con bé dắt nó vào phòng tắm, thay đồ, rồi xịt nước...

- ồi ôi... thế này thì chết em mất.
- Sợ lát yếu sinh lý ra sớm em lại chán cũng nên
- Cỡ anh mà yếu thì khó tin lắm.
- Ờ
- Con đó ngu vãi. Có của không biết hưởng
- Ờ.

Rồi con bé quấn lấy nó, xả vòi nước, thoa xà bông, kì cọ khắp người nó, rồi lại xả nước... 2 đứa lại đứng hôn nhau dưới làn nước nóng hổi. Rồi con bé trườn xuống, hôn lấy ngực, lấy bụng nó, rồi hôn lấy thằng bé của nó.

Từ góc độ này nhìn xuống nó thấy con bé cũng dễ thương, ngực bự, mông cong,khuôn mặt non choẹt. Ấy thế mà kinh nghiệm giường chiếu cũng hơn 1 năm rồi. Cũng buồn cười. Con gái nó thế. Khó mà lường được. Rồi nó lại nỏ nụ cười chua chát.

Rồi nó giật mình... lần đầu nó được kích thích tới như vậy, dù rằng nó vẫn đang nghĩ chuyện khác, nhưng cái cơ thể lại không nghe theo lời nó. Nó xuất luôn vào mồm con bé.

- ồi ôi, mai mốt nhớ báo trước nhé.
- Xin lỗi.
- Ngoại trừ người yêu đầu ra thì đây là lần thứ 2 có người xuất vào miệng em đấy.
- Cũng may anh không phải là người đầu nhỉ
- Ừm, mà mùi hơi nặng nhé.
- Ừ.

Rồi con bé cố nuốt hết mớ bầy nhầy của nó. Nó nhìn con bé ,cười.

- cần cố gắng vậy không? Khó chịu sao không nhả ra đi.
- Của zai tân mà, em không muốn phí.
- Mốt anh dẫn chục thằng zai tân cho em.
- Thôi đi ông. Dắt tới cho tôi khỏi làm ăn à.
- Hờ

Rồi con bé súc miệng, lại hôn nó, lại vặn nước. Nó cũng đáp trả, rồi ẵm con bé ra giường.
Nằm hôn nhau 10 15 phút thì cái bản năng đàn ông của nó lại trỗi dậy, con bé cười...

- Nhanh thế. Mới đó đòi hỏi lại rồi à
- Chẳng biết.

Con bé từ từ đưa thằng nhóc vào người con bé. Cứ như thế, con bé tước đi đời con trai nó gìn giữ 17 năm... Rồi 2 đứa quấn lấy nhau, hòa vào tiếng trận bóng TV đang chiếu và tiếng rên rỉ mỗi lúc một to của con bé.

Tới tận 2 giờ sáng, tức là sau gần 3 tiếng kể từ lúc rời khỏi bar, cả nó, cả con bé mồ hôi đều nhễ nhại. Nó xuất vài bà lần vào trong con bé, con bé cũng chả nói gì, có vẻ con bé thích như vậy. Cũng vài lần lúc nó đang say máu, thì con bé trân mình, nhắm nghiền mắt, 2 tay nắm chặt, chân quặp lấy người nó... Chắc con bé cũng đang ra... Nó kệ, chả quan tâm sau này nó có bị lây bệnh gì, vì cùng lắm chỉ là chết, cùng lắm chỉ là giải thoát khỏi cái thế giới buồn khổ này.

- Cho em nghỉ tí. Em đuối quá.
- Ừ. Anh cũng mệt.

Rồi nó mở tủ lạnh, lấy 2 chai sting, vứt con bé 1 chai, nó lại kế bên con bé, ngồi tựa vào giường, uống 1 hơi hết sạch chai nước.

- Ăn gì khỏe thế
- Ăn cơm nhà nấu.
- Gớm, may là thất tình mà vẫn chọc như chọc tiết lợn ấy. Chả hiểu lúc anh vui vẻ yêu đời thì còn dập em cỡ nào.

Nó cười khẩy. Ừ, ít ra nó cũng có chút điểm tốt.

- Con bồ anh ngu vãi, dễ gì xơi được người nào như anh.
- Có nhiều thứ tình yêu không quyết định được em à.
- ừm. Biết là thế
- Mà sao khi không lại rủ anh đi thế? Khi không mất 1 ngày lương còn gì.
- Đồng cảm thôi. Em cũng bị người em yêu nhất đá mà. Phải chi lúc đó người đó là anh thì đỡ nhỉ.
- Ừ, uống lẹ đi rồi về.
- Ngủ đây luôn đi, giờ đi không nổi nữa.
- Thế anh về trước.
- Ở với em đêm nay đi, đàn ông gì vô tình vãi.
- Đời nó thế mà em.
- Đi. - con bé lay tay nó.
- Ừ. Thì ngủ.

Sáng, nó thức dậy dưới tiếng còi báo thức. Cũng 6 giờ, tới lúc nó phải tắm rửa, chạy bộ, rồi phóng xe tới trường. Mẹ không gọi cho nó, chắc mẹ nghĩ nó đi chơi về trễ ngủ ở chung cư mẹ mới mua mấy tháng rồi cho nó. Mẹ cũng quen với chuyện nó với chúng bạn kéo qua nhà học bài rồi sợ phiền gia đình, tới đêm lại kéo qua chung cư chong đèn học tiếp. Ừm...

Quay sang bên cạnh, nó thấy con bé vẫn đang nằm đó, trần truồng, ngủ như chết. Nó lay con bé, con bé giật mình dậy, nhìn đồng hồ, cũng hiểu là tới lúc nên về, con bé vào phòng tắm, rửa mặt đánh răng chung với nó, rồi lại tắm cùng nó.

Con bé lại hôn khắp người nó, 2 đứa lại như thế một lúc lâu, rồi những tiếng rên rỉ của con bé bắt đầu vọng ra khỏi nhà tắm.

------

Nó gọi 2 tô phở, lấy thêm 2 chai sting, 2 đứa ăn uống no say, nó đưa con bé về bar lấy xe, rồi nó chạy về thẳng chung cư. Nằm vật ra giường. Nó chả muốn đi học.

9 giờ sáng, mẹ gọi cho nó. Chắc thầy giám thị đã gọi cho nhà nó báo chuyện nó nghỉ học.

- Sao thế con?
- Hôm qua con thức khuya quá, hôm nay con bệnh không đi được.
- Ừ, thôi nghỉ đi, mẹ về nấu cháo rồi qua chở con về ăn cùng
- Dạ thôi, con nghỉ tí là được rồi, mẹ cứ lo công việc đi, tí con tự nấu gì đó ăn cũng được.
- Ừ, cứ nghỉ đi nhé.

11 giờ, mẹ nó ấn chuông, gọi cửa, trên tay cầm một hộp cháo cảm mẹ nó vừa nấu. Nó mở cửa cho mẹ rồi lại nằm vật ra giường.

- Sao thế, - mẹ sờ tráng nó, biết nó không bị bệnh gì - có gì nói cho mẹ nghe nè.
- Hông có gì đâu mẹ.
- Chuyện của Linh hả?
- Dạ.
- Sao vậy? 2 đứa giận nhau gì à?

Nó òa khóc... như một đứa con nít, nó ôm chầm lấy mẹ nó. Có lẽ... từ ngày ba nó ruồng bỏ mẹ con nó năm lớp 8, nó chưa bao giờ cảm thấy nó yếu đuối như thế này. Từ thời điểm đó trở đi, nó luôn cố tỏ ra mạnh mẽ, nó sẵn sàng làm tất cả mọi thứ để giúp mẹ nó trong mọi công việc, nó muốn làm một người đàn ông, thay ba nó chèo chống gia đình. Vậy mà giờ...

Mẹ cũng ôm nó, vỗ vai nó. Đợi nó đỡ tâm trạng hơn, mẹ mới hỏi hang nó. Nó kể lại câu chuyện hôm qua, với Linh cho mẹ. Mẹ nó cũng khóc. Mẹ nó thương nó, thương Linh. Mẹ nó biết mẹ nó cũng thật sự bất lực trong chuyện này. Mẹ nó khóc cho cái số phận mà nó và mẹ nó phải gánh chịu.

- Quên đi con, rồi mọi chuyện sẽ qua thôi.

------------------------------

Hôm sau, nó lại đi học. Viết qua loa cái đơn xin phép rồi gửi thầy giám thị, nó vào lớp với 1 vẻ mặt khác hẳn mọi ngày, chai lì hơn, nóng nảy hơn, sẵn sàng đập bất cứ thằng nào giỡn mặt với nó. Kể cả thằng bạn thân ngồi kế bên cũng bị nó đập cho một trận. Nó cũng chẳng hứng thú làm bài, học bài gì. Hôm nào thích thì nó đi học, chán thì nó nghỉ. Chiều tối nó lại dong xe ngoài đường, rồi lủi vào bar. Nó không tới chỗ cũ, nó chẳng muốn gặp lại con bé đó, nó cũng chả hứng thú gì với lũ gái ở bar nữa. Ừ thì, gái nào cũng thế thôi, tầm - thường.

Một vài lần, nó cố tình tạt ngang qua trường em đang học. Nó định là đợi em về, định là đứng từ xa nhìn 1 lần khuôn mặt em, nhưng nó làm không được. Tiếng trống vừa điểm là nó cắm xe chạy mất. Nó sợ. Sợ thấy em cười, sợ thấy em khóc, sợ thấy em tay trong tay đi cùng người khác, sợ thấy em ngồi sau ôm lấy người nào không phải nó... Nó sợ nó sẽ lại mềm lòng. Nó sợ nó vẫn còn yêu em.... Nó sợ.

Thời gian này, trong giờ thể dục, nó cũng tình cờ trò chuyện cùng một con bé lớp 10, thua nó 2 tuổi, rồi 2 đứa nó cũng thẳng tiến nhà nghỉ. Rồi nó đá con bé. Phũ phàng như cách em đã phũ nó.

Bẵng đi 3 tuần nữa, tức là hơn 1 tháng nói chia tay. Nó vẫn là nó, vẫn căm thù em, vẫn chưa bao giờ thôi trách móc em, vấn sống cuộc đời chìm trong bia rượu của nó. Nó cũng tập hút thuốc, tập xăm mình...

Hôm đó, đang giờ Lý, nó đang cố ra vẻ tỉnh táo để thầy không gọi, thì điện thoại nó reo... là số của mẹ Linh, cũng may nó chưa xóa hay chặn số này. Nó chạy thẳng ra giữa trường, ngồi bệch lên ghế đá.

- Alô, con nghe.
- Hưng hả con, giờ con đừng nghĩ gì hết, con tới đây nhanh đi. Linh sắp không qua khỏi rồi.

Chỉ nghe có thế. Nó chạy thẳng vào lớp, xin phép thầy.

- Lần tới nhớ tắt điện thoại Hưng nhé, đừng quấy rầy bạn bè trong lớp
- Thưa thầy, thầy cho em xin phép nghỉ hôm nay. Mai em sẽ chép phạt hết bài tập nộp cho thầy.
- Ở lại học đi, không thì ảnh hưởng tới hạnh kiểm đấy.
- Nếu em không về bây giờ, em sẽ không bao giờ tha thứ cho mình được nữa.

Rồi chẳng cần đợi thầy đồng ý, nó lục hộc bàn lấy cái áo khoát với bóp tiền, rồi phóng thẳng ra bãi xe. Bảo vệ có ngăn cản hỏi này nọ, nó mặc kệ, nó cứ phóng ra, nó chỉ biết nó cần phải về đó, gặp Linh gấp. Nó biết nó đã sai rồi.

-------------

Nó tới nhà Linh, không còn ai ở nhà cả. Nó gọi cho cô. Giọng cô khóc trong điện thoại

- Con tới phòng cấp cứu 115, nãy cô xúc động quá nên không nói. Mau đi con

Rồi nó lại phóng xe tới 115, cũng gần, nó chạy như bay, gần 10 phút thì tới. Nó tìm phong cấp cứu. Nó thấy cả nhà Linh đang ở đó, ai cũng khóc. Nó chạy thẳng vào, lao tới giường bệnh.

- Linh mất được 5 phút rồi. Tai nạng quá nặng, chấn thương lại quá nghiêm trọng. - bác sĩ ở đó vỗ vai nó.
- Linh đã cố gắng để đợi con tới... Linh muốn gặp con, muốn đưa cho con một thứ, muốn nói với con một câu, nhưng chắc,.......... - cô bật khóc, ôm lấy mình. Chú cũng vậy....

Gia đình Linh ở đó, ôm nhau khóc, nó cũng khóc. Tới giữa trưa thì làm thủ tục mang thi thể Linh về. Nó ôm em... chặt lắm. Nó không biết vì sao lại ra cơ sự này. Nó không hiểu...

Nó ở nhà Linh tới tối. Không nói gì. Nó chỉ ở đó, nhìn mãi tấm ảnh của em trên quan tài... Chợt, cô tới, ôm lấy nó, đưa cho nó một vật. Là chiếc nhẫn kỉ niệm của nó và em. Chiếc nhẫn đã được xỏ vào một sợi dây chuyền, là sợ dây chuyền bạc cô tặng năm đó mà em luôn đeo trên người.

- Lúc đó, Linh nói với cô là sau này, nếu con tới... thì cô hãy chuyển lời với con, là cho nó xin lỗi... Linh còn yêu con, yêu rất nhiều, con bé cũng biết con cũng còn như vậy. Tất cả chỉ là do sự hồ đồ của cô chú mà con bé mới như vậy. Cô chú đã tự hại con gái mình rồi...

Rồi cô lại ôm nó khóc. "Cô xin lỗi, mong con hãy sớm vượt qua. Cô xin lỗi".

Rồi một thanh niên tới đỡ cô... Là thằng Tuấn, thằng mà em giới thiệu là chồng sắp cưới. Thằng Tuấn đỡ cô vào nhà rồi ra gặp nó.

- Tụi mình đi làm 1 ly cafe đi, có vài chuyện tôi muốn nói với cậu.
- Còn gì để nói hả?
- Ừ, nhiều chứ. Chuyện cậu chưa bao giờ biết.

Nó đi theo thằng Tuấn, tới 1 cafe văn phòng, 2 đứa gọi 1 phòng riêng rồi vào trong đó.

- Xin lỗi vì đã nói dối cậu, thực chất tôi chỉ là anh họ của Linh thôi. Mẹ tôi với mẹ Linh là chị em ruột. 2 đứa tôi chẳng phải chồng sắp cưới gì cả.
- Là sao? Còn chuyện Linh và gia đình sắp ra Bắc để thăng tiến?
- Cũng là nói dối.
- Để làm gì? Nếu vẫn ở đây tại sao Linh lại muốn vứt bỏ mọi thứ như thế?

Thằng Tuấn thở dài, rít một hơi thuốc, uống 1 ngụm cafe, rồi nói với nó

- 5 ngày nữa là ngày cả gia đình Linh sẽ bay sang Mỹ nhập cư. Và dự tính sẽ chẳng bao giờ về lại VN nữa. Công ty của ba mẹ Linh cũng đã chuyển sang đó. Linh sẽ học, làm việc và có cuộc sống mới ở đó.
- Ừm.
- Linh không muốn cậu phải níu kéo một tình yêu xa, nó biết hoàn cảnh gia đình cậu hiện tại. Chuyện đi Mỹ là không thể, và nó cũng không muốn cậu vì nó mà phí hoài tuổi trẻ. Nó nhờ tôi đóng giả vai người yêu của nó. Nó muốn cậu đêm tất cả thù hận trút lên nó, để quên nó. Nó chấp nhận.
- ......
- Lúc cậu bỏ đi, Linh ôm mặt khóc suốt cả buổi chiều ở đó. Con bé đã lấy hết can đảm để nói với cậu, để cố tỏ vẻ bình thường cứng rắn với cậu. Nó thành công rồi, và đó là lúc nó được phép khóc. Không ai ngăn nó được...
- ......
- Rồi cứ mỗi ngày, nó đều lái xe tới những nơi cậu với nó hay đi, ngồi ăn ở những nơi cậu với nó hay ngồi. Nó đợi cậu tới... Đã nhiều lần tôi lén đi theo để đảm bảo con bé không làm gì dại dột, tôi thấy nó vấn ngồi đó, ngồi nhìn xa xăm, rồi lại ôm mặt khóc... Khóc xong lại về... Ngày nào cũng vậy.
- ....
- Đọc cái này đi. Những trang cuối, nhật kí của con bé đó.

Nó mở ra đọc... rồi nước mắt nó cứ từ đâu lại ứa ra...
"em vẫn đợi, chỉ cần anh đến nói rằng anh cần em, em sẽ ở lại", "em vẫn đợi", "em vẫn đợi...", "anh thích ăn cá viên chiên, em ghét, nhưng hôm nay em ăn nhiều lắm, 3-4 xâu luôn. Em học cách thích những thứ anh thích, cũng vui. Anh ơi đến đây nhé. Em vẫn đợi anh"... "em biết anh sẽ tới, nên em vẫn đợi", "em sẽ đợi cho tới khi anh tới, cho tới khi anh nắm tay kéo em ra khỏi số phận này..."

Mỗi trang nhật ký của em đều kết thúc bằng cụm từ "em vẫn đợi". Một cách mơ hồ, nó mường tượng ra được đã bao nhiêu ngày em đợi nó, đã bao nhiêu đêm em chờ một cuộc gọi của nó, đã bao nhiêu nước mắt hy vọng vì nó... Nó chẳng biết nói gì... Nước mắt nó rơi ướt đẫm cả những trang nhật ký...

- Rồi hôm nay, - thằng Tuấn nói tiếp - cũng trên đoạn đường đó gần chỗ 2 người từng đi chơi với nhau, một chiếc xe buýt phóng ẩu sượt ngang qua người con bé...
- Đừng kể nữa... Như vậy được rồi...
Nó chỉ biết nói như thế... 2 dòng nước mắt nó cứ chẳng hiểu sao lại tuôn ra... tim nó như thắt lại... Nó chưa bao giờ cảm thấy nó hèn yếu và khốn nạn tới như thế. Em vẫn ở đó, vẫn là em của ngày nào, vẫn chờ nó. Vậy mà... nó chỉ đắm mình trong rượu chè, bia bọt, gái gú. Nó chỉ luôn mồm trách móc, chửi bới em, chửi bới cái số phận mà không thèm gọi hỏi em một câu... nó chỉ biết xa lánh em, nó cần em nhưng chưa một lần dám nhắn tin gặp mặt, nó yêu em nhưng từ xa nhìn em nó cũng không dám, nó sợ mọi thứ dính dáng tới em sẽ chỉ làm nó đau hơn. Để rồi... khi em mất, nó cũng không thể gặp em một lần cuối........

- Về thôi. Chuyện cần nói tôi nói hết rồi, cậu cũng mau qua khỏi.

Nó cũng về, nó gặp cô, nó ôm lấy cô, 2 cô cháu ôm nhau khóc.

12 giờ, mẹ gọi cho nó. Nó nói mẹ chuyện của Linh, mẹ liền phóng xe tới nhà Linh. Mẹ ôm nó, mẹ cũng khóc. Mẹ cũng không ngờ mọi chuyện lại xảy tới đột ngột tới như vậy...

Rồi cứ thế, 2 mẹ con ở đó, trò chuyện, an ủi nhà Linh tới sáng. Rồi nó với mẹ về, nhờ mẹ gọi điện cho thầy giám thị, xin nghỉ vài bữa.

2 ngày sau, Linh được chôn cất, rồi 2 ngày nữa, già đình Linh bay sang Mỹ, ở đó có đại gia đình ông bà của Linh, có thằng em trai ruột của Linh đang du học bên đó. Ngày chia tay, ba mẹ Linh ôm nó khóc. "Ráng lên con nhé, lỗi lầm này cả đời cô sẽ phải chịu đau khổ, con hãy quên mọi thứ về gia đình này đi".." cô xin lỗi"...

--------------------------------------

Rồi nó quay lại trường, chẳng nói chẳng rằng với ai, nó quay lại học, nó chả quan tâm bất cứ thứ gì, chỉ biết nó cần học để tốt nghiệp, rồi học đại học nào đó cũng được, rồi ra trường phụ mẹ nó, nó chẳng quan tâm tới bất cứ thứ gì nữa. Nó cũng chẳng muốn yêu thêm ai, nó không thể nào tha thứ cho sự ngu si yếu đuối của nó...

Nó cũng gỡ chiếc nhẫn ra khỏi sợi dây chuyền, cặp nhẫn ngày xưa chứng minh tình yêu của nó và em, giờ chỉ còn lại 1 chiếc. Nó cẩn thận cất sợi dây vào một hộp nhỏ xinh xắn, đặt lên ngăn kỉ vật của nó. Nó xỏ chiếc nhẫn, vào ngón áp út. Món quà cuối cùng em gửi tặng lại cho nó. Nó biết em vẫn còn đó, một cách mơ hồ nơi chiếc nhẫn này, và chỉ có cách này, nó mới giữ được một chút gì đó của em, nơi nó...

Suốt 2 năm trời sau đó, ngoài việc học, nó lại tiếp tục lao đầu vào bar, bia rượu, rồi nó lại mỗi đêm thức trắng, đọc đi đọc lại những trang nhật ký mà nó đã thuộc lòng từ rất lâu rồi, rồi nó ngày ngày ngoài chuyện trường lớp qua loa, chỉ biết ngồi một góc, ngắm nhìn những bức ảnh kỉ niệm, phóng xe như bay tới nhưng nơi nó và em ngày xưa từng tới, bất cần đời... Nó ước rằng phải chi một ngày nào đó trong lúc nó phóng như điên như vậy thì tai nạn cũng sẽ mang nó đi, theo em, để ít nhất ở một nơi nào đó, nó sẽ lại được gặp em, được nói lời xin lỗi tới người nó yêu mà suốt 2 năm trời nó không thể nói được....

Nhưng ông trời không cho nó được như ý muốn, một vài tai nạn nặng nhẹ xảy tới, nó không chết, ông trời muốn nó phải sống suốt đời này trong ân hận. Và ông đã làm được.

Nó tốt nghiệp loại trung bình, tạm gọi là dưới sức với 1 thằng học LHP từng có 1 thời kì top 2-3 của lớp như nó, rồi mẹ chọn cho nó thi vào FPT, vì nó thi chơi chơi được học bổng, một phần là mẹ muốn nó học gần nhà. Nó cũng nghe lời mẹ.

Còn nhớ, vào độ giữa năm lớp 12, nó tình cờ gặp lại con bé lớp 10 hồi đó từng một thời ăn ngủ với nó. Con bé còn hận nó lắm. Gặp nó, con bé tát nó 1 cái thật mạnh ở giữa trường, rồi ôm con bạn khóc.

- Nếu là anh của 3 tháng trước, thì anh đã không ngại tát lại em một cái rồi. Anh xin lỗi, là anh không tốt. Là anh hại em.
- Sao anh không nói gì hết. Tui đã làm gì sai hả? - con bé òa khóc.
- Em không làm gì sai hết. Em rất tốt. Anh chỉ là một thằng khốn nạn không biết quý trọng lấy điều đó.

Rồi mọi người xúm lại càng lúc càng đông, nó cũng không muốn gây lớn chuyện, nó lau nước mắt con bé.

- Nếu em cần anh làm bất cứ chuyện gì để bù đắp những lỗi lầm anh gây ra cho em, thì em cứ gọi cho anh, hoặc cứ tới tìm anh, anh sẽ không bao giờ lẩn trốn ở đâu hết. Còn không, em hãy quên anh đi. Thằng như anh không xứng đáng để em phải nhớ tới, không đáng để em phải đau khổ như vậy.

Rồi con bé bỏ đi, chạy thẳng vào nhà vệ sinh. Nó cũng vậy, bỏ lên lớp trong lời mỉa mai của đám chúng bạn. Kể từ đó, nó không gặp lại con bé nữa. Ngày nó ra trường, có vô tình chạm mặt con bé, 2 đứa cũng chào nhau 1 cái, rồi lại thôi, chẳng ngoảnh lại nhìn con bé 1 cái. Vì nó biết, nó không đáng để con bé phải nhớ tới... Nó là như vậy...

------------

Nó lên năm 2, chẳng học bài mấy nhưng cũng chả có gì khó khăn với nó, chẳng rớt môn nào, nó vẫn cứ vậy, vẫn sáng học chiều làm bài tập submit lên server trường rồi tối lại lên bar, khuya về nhà ngồi tự kỷ bên những dòng nhật ký, bên từng tấm ảnh mà nó và em cùng nhau chụp ngày trước.

Nó đã thề sẽ mãi mãi giữ lấy nụ cười đó, nó đã hứa là sẽ mang tới cuộc sống thật hạnh phúc, tràn ngập tiếng cười cho em... vậy mà nó....

Nếu có ai hỏi nó rằng tình yêu là gì, chắc lúc đó, nó sẽ chẳng ngần ngại trả lời: "Tình yêu, là một thứ, khởi đầu bằng nụ cười, lớn lên trong nụ hôn, và kết thúc bằng nước mắt"...

----------------


Hôm đó, thứ 7, mẹ gọi nó chở mẹ đi về quê nội ăn đám cưới con của người bạn, trước kia là cấp trên của mẹ ở trạm xá dưới đó. Nó về, ngồi một góc, vẫn im lặng tự kỷ, ai hỏi gì trả lời nấy, mẹ nó thì mải tiếp chuyện với mấy người bạn cũ. Gặp vài người thấy mẹ nó cũng nói chuyện gì đó say xưa lắm, nhưng nó chả quan tâm, đối với nó, ngoài mẹ nó ra, chẳng còn gì là quan trọng nữa rồi...

Chủ Nhật, mẹ nó đi công chuyện, nó đang ngồi một góc ở ghế salon, vẫn đang ngồi coi lại từng bức ảnh... thì nó nghe tiếng gõ cửa. Chết thật, lại quên khóa cổng rồi, cũng may không có thằng ngu nào tới trộm xe. Nó thầm cảm ơn đứa nào gõ cửa nhà nó. Qua lớp kính, nó thấy đó là một cô gái, khá xinh. Nó lật đật chạy ra mở cửa, không kịp khoát cái áo lên người.

Cô bé xinh thật, đôi mắt tròn, khuôn mặt dễ thương, mà theo nó là phúc hậu, nụ cười duyên, mái tóc uốn xõa dài. Dáng người cũng cân đối, cũng vòng nào ra vòng đó. Không đi thi làm hotgirl chắc cũng uổng đời con gái - nó thầm nghĩ.

- Chào anh - cô bé nhẹ giọng - đây có phải nhà cô Tuyền không ạ?
- Ừ, phải, tìm mẹ có chuyện gì?
- Dạ, em định sang đây chào hỏi cô ạ.
- Đi rồi. Tí mẹ mới về. - nó vẫn vậy, thái độ cộc lốc bất cần đời, cô bé thì sợ nó xanh cả mặt
- Dạ vậy tí em sang ạ.
- Tên gì đấy, để tí nhắn với mẹ.
cô bé mỉm cười
- Dạ, em tên Giang.
__________________
.......................

Last edited by (.)Y(.); 26-03-2015 at 20:32.
Reply With Quote
  #2425  
Old 26-03-2015, 04:14
ducdeptrai's Avatar
ducdeptrai ducdeptrai is offline
Member
Join Date: 10-2008
Location: Lang Thang
Posts: 33
Re: [Review] Là duyên hay là nợ... Là chăn... Hay bị chăn?

Sáng rồi, cố ngủ xíu mai làm thớt ơi
Reply With Quote
  #2426  
Old 26-03-2015, 04:26
1quadat 1quadat is offline
Junior Member
Join Date: 09-2014
Posts: 1
Re: [Review] Là duyên hay là nợ... Là chăn... Hay bị chăn?

thím làm chi mà giờ chưa ngủ thế hở....viết xong chap chắc cẩm xúc về nên ko ngủ lại lôi nhật ký và dây chuyền ra ngắm à
Reply With Quote
  #2427  
Old 26-03-2015, 06:42
IeeuMl.M2lnv's Avatar
IeeuMl.M2lnv IeeuMl.M2lnv is offline
Đã tốn tiền
Join Date: 12-2014
Posts: 70
.... haiz.!!!

Sent from my Code : Because She Neva Knows using vozForums
__________________
Tuấn Thành......!
Reply With Quote
  #2428  
Old 26-03-2015, 06:44
Black_Fang's Avatar
Black_Fang Black_Fang is offline
Junior Member
Join Date: 01-2014
Posts: 22
Re: [Review] Là duyên hay là nợ... Là chăn... Hay bị chăn?

khôg biết cmt gì luôn... cháp này buồn quá...tình yêu có chút ân hận...nhưng vẫn là tình yêu đẹp
__________________

A MemBer Of Voz'S
Reply With Quote
  #2429  
Old 26-03-2015, 07:04
arsefabe's Avatar
arsefabe arsefabe is offline
Đã tốn tiền
Join Date: 08-2014
Posts: 20
Re: [Review] Là duyên hay là nợ... Là chăn... Hay bị chăn?

nát 1 đời hoa @@
__________________
Sống ở đời, đừng có thề thốt, nhất là trong tình yêu, nó là thứ xa xỉ và dễ dãi nhất, chẳng có gì dễ bằng hứa hẹn! - trích lời Cường yếu Idol
Reply With Quote
  #2430  
Old 26-03-2015, 07:41
LuuNgocTu1994's Avatar
LuuNgocTu1994 LuuNgocTu1994 is offline
Member
Join Date: 08-2014
Location: TP Nam Định - Nam Định
Posts: 48
Re: [Review] Là duyên hay là nợ... Là chăn... Hay bị chăn?

haizzz không cảm xúc
__________________
Chày Cối Thành Huyền Thoại
NIK CŨ:Selina Nguyen
♥...[♪♥♪With Love-Vozer9x♪♥♪]...♥
Reply With Quote
Reply

« Previous Thread | Next Thread »
Thread Tools

Posting Rules
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is On
Smilies are On
[IMG] code is On
HTML code is Off


All times are GMT +7. The time now is 23:07.